Việt Nga – Thương người về gặt đắng cay

1170

Nhà thơ Việt Nga

Cố nhân

Mình là cố nhân của nhau

Chỉ ngần ấy tiếng đủ đau suốt đời

Cố nhân ơi! Cố nhân ơi!

Thu sang phượng đỏ rụng rồi phải không?

*

Đã qua muôn thác, vạn ghềnh

Mà rồi tay trắng chênh vênh thế này

Thương người về gặt đắng cay

Thương ta giông bão rơi đầy lối đi

*

Đã qua rồi những đam mê

Chỉ còn hai tiếng não nề: cố nhân

Trách gì, hay trách bàn chân

Dại khờ theo hướng phù vân dẫn đường

*

Đã qua rồi những yêu thương

Chỉ còn xơ xác một phương trời chiều

Đứt dây, mất cả cánh diều

Để cho gió cứ thổi liều ngược sông

*

Mình là cố nhân phải không?

Để từ độ ấy mùa đông bốn mùa

Nhắc gì chuyện cũ, người xưa

Cố nhân ơi, biết nắng mưa thế nào

 

Chị

Yêu người không phải là chồng

Làm sao gỡ được cái vòng đa đoan

Miệng đời tâng bốc kẻ ngoan

Nào ai thương cảm  nỗi oan Thị Mầu?

 

Trên bờ đâu biết sông sâu

Con đò lá lúa đắm lâu lắm rồi

Thản nhiên nói, thản nhiên cười

Xót  xa thì cũng lâu rồi hóa quen

 

Ông Tơ bà Nguyệt có ghen

Mà đem tung sợi tơ duyên rối bời

Hai vai đã nặng gánh đời

Còn mang bão đổ tơi bời vào tim

 

Nửa chăn nửa gối lặng im

Nửa giường chiếu lạnh những đêm lửa nồng

Bốn mùa là bốn mùa đông

Lửa xa mà cháy cả sông lẫn bờ

 

Chị ơi mây trắng thẫn thờ

Tàn ngày nắng quái vẫn chờ trăng lên

Nỗi đau thành đá không tên

Dây trầu không héo ở trên giàn trầu

 

Thăm mộ Hàn Mặc Tử

Trái tim nằm dưới đất này

Có còn tê tái những ngày hoang liêu?

Một đời trăng gió bao nhiêu?

Câu thơ ứa máu những chiều Quy Nhơn

Tài hoa héo giữa tủi hờn

Lặng câm là cỏ, xanh rờn là cây

Đắng cay nằm dưới đất này

Nửa trang sách mở, nửa dây đàn chùng

Bao nhiêu oan nghiệt má hồng

Đã thành mây trắng hư không bốn mùa

Biển ngoài kia nắng hay mưa ?

Gió sao cứ thổi như đùa bốn phương

Rong chơi qua cõi vô thường

Lặng im Ghềnh Ráng mà thương nỗi Người….

Việt Nga