Võ Văn Pho – Bời bời mây trắng

137

Ảnh minh họa – nguồn: internet

Chơi tập tầm vông 

Một đời chơi tập tầm vông
Tay có đã mỏi, tay không rã rời
Bóng chiều nghiêng ngả cuộc chơi
Bời bời mây trắng cuối trời về đâu?

 

Mùa tôi

dòng thời gian
lặng lẽ trôi
ru mùa tôi với
một đôi sợi buồn.

nghe mưa xa
lạnh đầu nguồn
gió qua phố thị
quay cuồng áo cơm.

lòng tôi
những rạ cùng rơm
nghe sông quê
chảy nghiêng thơm
lựng hồn.

 

Lời xanh 

bỗng sáng nay thấy thơ đùa bên lá
trẩy hội xanh mơn mởn líu lo non
đôi vàng úa nhẹ nhàng về với đất
hồn nhiên rơi chẳng vướng bận mất còn.

thanh thản đến lừng thơm từng sợi nắng
bước gió se ru khe khẽ con đường
chú chim sẻ ngác ngơ đâu bay tới
thả vào mai tiếng hót biếc yêu thương. 

thơ mê mải cùng cỏ sương ẩn mật
tắm lời xanh ngăn ngắt lối nghiêng chào
lòng bụi bặm chợt nhận ra lẽ thật
an lạc nơi mình hà tất hẹn chiêm bao!