với hình ảnh đa chiều – thơ khaly chàm

683

Nhà thơ khaly chàm

 

với hình ảnh đa chiều

gió tự mãn vì đã uốn cong được nắng

nắng sinh động vẻ đẹp mơn trớn mắt lá mướt xanh

bầy sẻ phố hồi tưởng quá khứ và luôn tạo mới hợp âm

hồng ngoại vô hình nhiệt tiêu tán lũ sương mai cô đọng

giọt cà phê đắng tương thích cái chau mày ý nghĩ

thần kinh căng qua mệnh đề nguyên sinh rung động tạo vết trầy xước mặt gương ngày

 

mặc nhiên cột điện đường đứng nghiêm cúi đầu thở khẽ

có thể, đang ước ao lớp vải khẩu trang che kín mũi miệng như người

thơ ngây dung dưỡng sự thật vẫn hơn chủ quan với quá nhiều khí độc chờn vờn

mù căn số phận chẳng nghĩa lý gì

đêm phải chấp nhận theo quy ước đã sắp sẵn để diễn tuồng phát sáng

 

ánh nhìn lập dị của vài tiểu thư đài các

dị ứng khói cay ghê tởm gánh hàng rong

những tưởng các chị và em môi cười héo úa

ngẩng mặt nỗi đồng cảm rạng ngời chia sẻ niềm vui

ông lão hơi còng lưng chân tình cảm ơn trao tờ vé số cùng lời chúc tràn đầy hy vọng

 

đẩy xe thồ cọc cạch dàn trải trái cây chín bốn mùa rao bán

nhễ nhại mồ hôi trán hào quang hạnh phúc lấp lánh

thuận lý vòng quay bánh xe quý tộc vụt vù trên trục lộ thiên đường cuộn tròn tơ lụa nắng   

“tôi nghĩ rằng mình sẽ bị cuốn bay như một tờ giấy…” 

 

hàng cây phố không cần chùm rễ phát truyền động lệnh

tự nâng trái tim lên theo từng khoảng khắc bóng nghiêng 

kiêu hãnh nhận ra giấc mộng an lành còn vương trong vòm lá

tôi chợt biết, trong những thước phim đời thường nhòe nhạt sắc màu

cuối cùng hiện rõ mặt tôi trà trộn cùng với những mặt người tan ra thành hạt trắng đen mất hút vào ánh sáng

 

 

ám ảnh linh hồn bị đánh cắp 

trình diễn mắt bị đục tinh thể

thế giới chắp vá nỗi khốn cùng

sự tương tác dao động như con lắc đồng hồ

 

tựa vai vào giả thuyết

những mảnh vở không vang tiếng

siết chặt cổ họng hiện vùng cận tử

chết đứng lâm sàng nhưng luôn mở mắt

 

vỗ về trấn an thể phách

hiệp nhất trèo lên đỉnh ngày

xô lệch bầu trời nhìn mây đông lạnh trôi hoang

 

thuở khai nguyên tìm đâu lời nguyền rủa

thần học nguyện cầu ngủ mê sảng trong hang

cười khật khưỡng như loài vượn núi

 

nguyên thủy loài người trần truồng như nhộng

đàn bà vạch lông xoắn xít dưới đì bụng đàn ông

chí rận tù mù trí nhớ vong thân vì chuyện ký sinh

 

chúng ta chẳng dám nhìn mặt nhau nữa hở em

sự an bài trật tự thật ngớ ngẩn khôi hài khi chia biệt

 

loài người âm thầm tự tách rời nhau

sợ trái tim ngừng đập không hề hay biết

sợ hãi luôn ám ảnh nếu linh hồn bị quỷ satan đánh cắp

k.c