Vòng cương tỏa vây quanh miền ước hẹn – Thơ La Trung

659

Nhà văn La Trung  

 

Còn trong ruột gió 

Cuộc bình sinh kiếm tìm chân cội rễ

Ngọn lá lay thổi rát buổi đăng trình

Chén đời cay lầm lụi nẻo quê hương

Vòng cương tỏa vây quanh miền ước hẹn

 

Cờ lật sấp tay phàm đo từng nước

Lời ngụ ngôn kẻ tục giải mê lầm

Người ngậm ngải lục sao tuồng nhân thế

Cuộc chung rồi bổi hổi chuyến trăm năm

 

Thế nhân ơi có nghe lòng hoang phế

Màu trăng xưa se sắt trải bên cầu

Níu phận người qua ngõ thật tìm nhau

Đèo duyên nợ bước vòng sân tuế nguyệt


Nghe đời thực có bàn tay kẻ mất

Bóng ươn hèn sám hối cửa vô ngôn

Là mây thôi – đâu dám phủ mắt trời

Mới biết gió vẫn còn trong ruột gió!

 

Gót chân quê sợ đau đời sỏi đá

Dốc cạn lòng sống thật với trần ai

Có lạ chi cơn cớ cuộc vui sầu

Đã lôi kéo hơn nửa đời say tỉnh!

 

Cánh chim di mấy phen cầu vô ngại

Nước nguyên màu thao thức giữa nguồn trôi

Quy cố hương chưng cất nụ hôn đời

Lời mưa nắng trái mùa xin gởi lại

 

Thôi hãy cứ xuôi dòng sông hỉ nộ

Tuổi tên đâu chỉ để mất hay còn

Sóng hư vô vỗ về cơn đánh đố

Giọt mưa nào lắng nhẹ giữa hồn trong.

 

 

Tỉnh thức

Thôi em ạ! Buồn chi tôi cũng chỉ

Xác thân mê lặng lẽ cuộc yêu người

Nghe gió gọi ngỡ ngàng cơn mộng mị

Rót cạn tình nuôi chiếc bóng đơn côi

 

Có khi nào em thức để cùng tôi

Khi tỉnh giấc nghe lời giun dế nói

Em sẽ hiểu những điều tôi để lại

Bởi vô thanh đâu dễ dệt bằng lời

 

Rồi em cười em khóc chuyện không đâu

Để lúc tỉnh lúc say mùa trăng cuội

Mà biết được căn nguyên lời gian dối

Một tâm hồn tắm gội chốn điêu ngoa!

 

Dù tim yêu cứ vỗ nhịp mù lòa

Suối mê hồng ngơ ngẩn dưới làn da

Đóa vô ưu sẽ nở miền thua được

Mặc cho người toan tính chuyện gần xa.

 

Phố cổ lễ hội đầu năm

Lễ đầu năm dòng người đi trẩy hội

Phố lên màu lấp lánh giữa biển dâu

Lồng đèn xưa huyền ảo bởi ánh màu

Như nhắc nhở cho ai lời hữu hạn

 

Em có nghe tiếng chuông chùa lãng đãng

Mùa thiên lương đã nở tự bao giờ

Gió thì thầm nhắn nhủ bạn thân sơ

Hãy mang đến cho nhau lời hạnh ngộ

 

Hương trầm tích giăng đầy ngôi chùa cổ

Màu thời gian phai nhạt nét mê lầm

Rồng ung dung nằm ngắm cảnh rêu phong

Mưa nắng cũng e dè thân tự tại

 

Em có nghe sóng sông Hoài vỗ mải

Dòng nước xanh muôn thuở chẳng phai màu

Bờ sông xưa tan theo cơn bồi lở

Để trở về chung cuộc với ngàn sau

 

Trong dòng người trẩy hội tối hôm nay

Kẻ ngây ngất bên sắc màu huyền ảo

Người lặng lẽ buông rơi từng nỗi khổ

Vẫn nương màu cơm áo rộn bờ không.

L.T