Vớt mảnh trăng tình – Thơ Hoàng Văn Lực

559

Tác giả Hoàng Văn Lực 

 

Thương lắm một miền quê   

Quặn tim bao tiếng thét gào

Vọng lên từ đáy bùn nâu đất mềm

 

Mây xám gói ngày vào đêm

Mưa tang trắng cả một miền đớn đau

 

Lũ dìm nghẹt thở lúa rau

Bài ca mùa bội từng câu héo rầu 

 

Rừng xưa xanh thắm một màu

Nay trơ sỏi đá bạc đầu khóc than

 

Muông thú chọn kiếp lang thang

Nhân sinh chịu cảnh tan hoang cửa nhà

 

Xác thân chìm nổi về xa

Gọi nhau chỉ thấy khói nhòa mi cay

 

Đất trời sao lỡ đọa đày

Để hồn thơ dại tháng ngày cút côi

 

Tôi mơ một giấc nhỏ nhoi

Nhốt mưa bão tố sâu nơi cực hình…!

 

 

Nhớ quê  

Sông xanh chải tóc hàng dừa

Rì rào tiếng gió nô đùa cùng mây

 

Ráng chiều hương lúa ngát say

Dập dềnh ong bướm ẵm đầy trời thu

 

Trập trùng đồi núi nhấp nhô

Như ngực thiếu nữ tuổi vừa tròn

 

Dòng sông xõa bóng chị hằng

Cúi đầu uống những ngụm trăng mát lành

 

Bao năm nhuốm bụi đô thành

Chập chờn giấc mộng cũng đành vá quê

 

Cỏ may víu bước triền đê

Lời ru mẹ kéo tôi về ngày xưa

 

 

Về lại bến xưa

Sông Thương nước chảy đôi bờ

Điệu chèo từ thủa ấu thơ vẫn nồng

Biết chăng nửa trái tim hồng 

Yêu thương còn thắm hay cong lời thề

 

Chân lội qua mấy dải đê

Chợt nghe ong bướm đọc vè ca dao

Nắng nhuộm vàng sõng đồng sâu

Vườn ai trắng muốt hoa cau thơm lừng

 

Xuân trôi mấy độ nào cùng 

Mẹ, cha, em nhỏ đón mừng sang canh

Đường làng ôm lũy tre xanh

Có sợi gió vướng trên cành đong đưa

 

Lục tìm kỉ niệm mùa xưa

Xa nhau tạm gửi gió mưa giữ nhờ

Bến thuyền tình trống chỗ thừa

Để tôi về ghép cho vừa một khoang…

 

 

Vớt mảnh trăng tình

Tôi về vớt mảnh trăng xưa 

Tại em hờn dỗi thả bừa bên sông

 

Con đò bến cũ còn mong 

Cô lái giờ kết duyên nồng hay chưa 

 

Trách mình hồi đó giả ngơ 

Khổ lời yêu dãi nắng mưa hao gầy 

 

Phân kì chẳng dám cầm tay 

Nhìn nhau suối lệ cứ đày đọa mi 

 

Chỉ nghe trong gió thầm thì 

Trao lời em gửi người đi nhớ về 

 

Mấy mùa hoa gạo cháy đê 

Mấy mùa thân xác u mê xứ lạ 

 

Giật mình tôi nhận ra 

Còn vương một ánh trăng ngà chốn quê 

H.V.L