Vũ Đức Trọng – Mỏi chân kéo sợi tháng năm

609

Nhà thơ Vũ Đức Trọng

Đầy xưa

 

Khởi em từ độ chưa trăng

Thu ôm mùa hạ qua tầng heo may

Vôi chưa mặn trầu chưa cay

Người chưa biết mở luống dày ruộng thưa

 

Giờ thì lối cũ đầy xưa

Trăng hao hao khuyết gầy chưa một rằm

Mỏi chân kéo sợi tháng năm

Gọi đò bến trải tiếng tằm biếng tơ.

 

Giữa thu  

 

Xuân cao xuân mát, mây mỏng manh

Hạ trắng hạ nồng gió xoay quanh

Đông băng đông lạnh buồn xa lạ

Cầu Kiều hờ hững nhịp xanh xanh

 

Trời thương đã làm thêm mùa thu

Để trái đất tròn cân bằng quay

Một mùa đẹp mướt thơm như nụ

Trong suốt heo may mấy hoa say

 

Mẹ ru phẳng lại ngàn mặt sóng

Cha hát mở lên mấy xanh trời

Cắt một khoảng vàng tròn vành vạnh

Làm trăng đang chín, thơm năm canh

 

Phủ vạn nắng mềm lên đất xanh

Lá vàng ủ nhựa gởi rừng cành

Xin trái đất quay chầm chậm nữa

Cầu Kiều cỏ lá trải thanh thanh.

 

Vòng ôm rỗng

 

Đã từng hát về những vòng tay rỗng

Giờ có rồi  toàn gió toàn đêm

Ôm gió gió vuột

Ôm đêm đêm lại sáng

 

Vầng trăng khuyết về em ngồi bậu cửa

Không dám mở then, gõ cánh gọi ai

Gió cứ hắt từng trang mờ chữ

Ngôn từ mệt nhoài thiu ngủ ngoài đông 

 

Mùa rạn nứt thành trăm ngàn vết nứt

Chỗ sẹo lành, chỗ rớm máu chưa khô

Tiếng em hát lùa vào khung mất ngủ

Trăng đã gầy, nay lại khuyết hao hơn

 

Quờ tay ôm gió ôm đêm

Ghì chặt lắm, lại những vòng ôm rỗng

Chỉ thấy tay ta, ôm sát ngực mình.

 

Có một lần

 

Một lần vô ý chạm vào em

Như chạm phải tiếng chim chưa kịp hót

Chút gió lùa bàn tay chưa khép ngón

Lạnh ban đầu vỗ cuống heo may

 

Lần tìm trong hương vị của ngày

Lời mẹ hát xưa đắng trong nắng cũ

Không nắm được bóng soi con chữ

Câu ca dao cấy xuống sương buồn

 

Mò tìm trong sóng cạn phù sa

Đường bơi ngược của con cá nước

Một hạt ngọc trai thấm đầy hẹn ước

Của ngàn năm lạc đáy xuân thì

 

Có một lần chạm phải không gian

Ta lạc ta giữa bốn bề chi chít vắng

Em ngoái lại đi thời gian trải phẳng

Để ta còn bắt được tay ta.

Vũ Đức Trọng