Xin người niệm khúc kinh hờ thiên thu – Thơ Thảo Kim Bùi

448

Tác giả Thảo Kim Bùi 

 

Trả lại bóng đơn côi

Em xin làm dải lụa mềm mênh mang
Trên vai anh chia hơi thở nồng nàn 
Anh sẽ là tia nắng ngày băng giá
Sưởi bàn tay ấm từng ngón em đan

Em xin làm ánh trăng lúc đêm về 
Soi bước chân từng lối nhỏ anh đi
Anh sẽ là bản tình ca trầm lắng
Ru riêng em yên giấc mộng xuân thì

Em xin làm trang thơ gửi niềm riêng
Gói trọn đời anh, hạnh phúc bình yên
Anh sẽ là cơn mưa tình mùa hạ
Thỏa khát khao em gội rửa muộn phiền 

Những ngày như thế, chỉ là mơ thôi
Mà đợi mong ta còn mãi một đời
Có những mùa phiến lá rơi xào xạc 
Lối về xưa trả lại bóng đơn côi.

Hà Nôi một chiều thu 

Hà Nội thu, hoa ươm màu thạch thảo
Dường như em đang trở lại bên đời
Thoảng hương thơm nồng nàn trong nỗi nhớ
Nước Hồ Tây gợn bóng lá thu rơi

Cơn mưa chiều chập chùng khơi kỷ niệm
Khuấy tương tư anh đếm bước lạc loài
Mưa thu bay vướng đầy trên vai áo
Vắng em rồi anh lặng lẽ chiều phai

Mặt Hồ Gươm quyện khói sương lãng đãng
Trắng dòng trôi trong nuối tiếc muộn màng
Gửi về em nhớ nhung cùng năm tháng
Cánh mưa buồn giữa trời thu mênh mang

Hà Nội chiều thu đôi bờ phố đợi
Mưa vẫn rơi trên đỉnh ngọn tình sầu
Tình xa xôi mây ngàn giăng khắp lối
Chút hương nồng xin gửi đến nghìn sau.

Bóng phù vân 

Mai này…
một kiếp phù vân
Hồn tôi yên nghỉ ngàn năm hết buồn

Từng đêm…
Vọng đổ hồi chuông
Mộ xanh bia đá phong sương cốt hài

Về nơi…
cát bụi phôi phai
Thả theo cơn gió heo may mịt mờ

Lỡ mai…
vất vưởng hồn thơ
Xin người niệm khúc kinh hờ thiên thu.

T.K.B