Xuân thì cuộn sóng – Thơ Phạm Phương Lan

184

Nhà thơ Phạm Phương Lan

Môi mật

Có một người em cực thích là anh

Bờ vai rắn nhấc bổng em bất kể

Cho em tựa mái đầu, mặc dòng đời dâu bể

Khi bên anh, mọi sóng gió dư thừa.

 

Người ở nơi nào đã kịp về chưa

Xuân sắp bỏ phố phường ở lại

Hoa lá ngác ngơ mà anh còn đi mãi

Chẳng kịp đón đưa, mùa chín xa cành.

 

Có một người em cực thích là anh

Nụ hôn ấm, an lành trong tha thiết

Mặc mây gió ngoài kia hoan giao cuồng xiết

Mình đắm trong nhau, môi mật say nồng.

 

Anh đâu rồi, có kịp về không

Nhặt giùm canh ba lụa là áo mỏng

Đắp hộ em nhịp xuân thì cuộn sóng

Ngụp lặn hoang đàng đêm say sang ngang.

10/3/2020

 

Bên kia bờ nhớ

Người ở bên kia bờ nhớ

Đốt chiều qua từng sợi mây

Đốt lòng em bao giăng mắc

Giọt nào rơi trên mi cay.

 

Người ở bên kia bờ nhớ

Có hay em ở bên này

Áo mùa phai theo cánh gió

Nỗi buồn long đong mây bay.

 

Người ở bên kia bờ nhớ

Nhuộm lòng thấp thỏm canh chày

Nhuộm bờ vai gầy bóng đổ

Sụt sùi tủi mượn hờn vay.

 

Người có về cùng đêm nay

Giữ giùm em tà áo mỏng

Xiết hộ vòng eo cháy bỏng

Đầy vơi ân ái tình nồng.

28/2/2020

 

Hoang đàng ngày xanh 

Đêm qua em mơ thấy anh

Ngày xanh trải dài ánh mắt

Nắng vàng thơm làn môi mật

Chớm vành môi ngoan nồng nàn.

 

Ngày xanh xanh những xốn xang

Mơ bàn tay ai chạm khẽ

Vạch phấn chia đôi băng ghế

Bỗng dưng phút chốc vô hình

 

Ngày xanh xanh đến lung linh

Khoảng trời trong ngần mơ ước

Giá anh về trong mơ được

Chắc là mây đan gối hồng.

 

Chắc là ngọn gió mông lung

Vô tình đánh rơi dải yếm

Ngọc ngà ngại ngùng e thẹn

Ngày xanh phút chốc hoang đàng.

18/3/2020

P.P.L