Xuân về lay cánh hoa mơ – Dung Thị Vân

723

Nhà thơ Dung Thị Vân

Chiều tháng năm 

Mẹ ơi
Đi gần hết cuộc người
Con mới chợt nhận ra
Lúc nắng lúc mưa mà lòng nhân cạm bẫy

Hơn nửa đời người
Con vẫn dại vẫn ngu
Quạ ở nơi đây chỗ nào cũng có
Chúng bay khắp trời và quang quác gọi nhau

Bên kia chiều
Thiết tha viễn – cận
Bên cỏ khâu
Rưng rức vết bầm đau

Cây cỏ cũng như người
Chúng cũng cần nâng niu và chăm sóc
Đến bây giờ
Con mới luận chuyện cỏ cây

Mẹ ơi trời tháng năm
Ông bà bảo chưa nằm đã sáng
Con thao thức từng ngày
Mong hết kiếp trả vay

Chiều tháng năm mưa bay bay
Mẹ đi rồi chiều vá vay con bật khóc
Cứ gọi mẹ ơi bằng dòng chữ vò khâu
Mẹ ơi xa hết rồi vạn dặm mấy trùng đau…

 

Giữa vô vì

Đầu xuân ta luận người tri kỷ
Luận cả tri âm giữa vô vì
Ta ngộ trần gian người đổi dạ
Cõi vô thường nhất tự cố tri

Ngẫm xuân mà trời vẫn đương đông
Chưa xuân mà nụ đã tươi hồng
Trái đất quay – sao vừa nhân thế 
Ngẫm cõi dương gian kẻ bạc lòng

 

     Cuối năm

     1.
     Cuối năm trời đất trùng khơi
     Cho ta gởi nắm bạc vôi trôi dòng
     Cho ta gởi những bạc lòng
     Theo dòng nước cuốn mênh mông xô bờ.

     2.
     Xuân về lay cánh hoa mơ
     Mai đào cúc trúc đang chờ đón xuân
     Cuối năm bạc bẽo thả dần
     Mới hay tri kỷ xa gần có ai

     3.
     Xuân về tưởng nhánh đào mai
     Nơi đây lặng lẽ bên ngoài đẫm đông
     Nhìn mưa rắc bụi bên vồng
     Tri âm còn lại nửa vòng lệch xoay

     4.
     Mưa mù rơi sớm hôm nay 
     Ta nghe xuân đến phương này lạnh căm
     Ngỡ ngàng hết tháng hết năm
    Mà sao cái rét cứ bầm ruột gan.