Khung trời tuổi thơ – Chùm thơ thiếu nhi của Tịnh Bình

141

Ảnh minh họa – Nguồn internet

 

Khung trời tuổi thơ

Râm ran là chú dế
Réo rắt chị vạc sành
Ban đêm sao chẳng ngủ
Hát ca hoài dưới trăng

Ộp oạp là bác ếch
À uôm cô ễnh ương
Bản đồng quê không tắt
Đêm mưa lạnh ngoài vườn

Sớm mai chị chèo bẻo
Mách mẹ buổi hừng đông
Chú trống choai quên gáy
Bác nông dân muộn đồng

Mèo mướp là sướng nhất
Nằm phơi nắng trên sân
Ngắm bướm tung tăng lượn
Trên cành hoa trắng ngần…

 

 

Nắng hè của bé

Nắng hè trốn ngủ
Chạy ra đường chơi
Chị ve khản giọng
Gọi nắng ời ời…

Không như cái nắng
Cứ mãi ham chơi
Bé không trốn ngủ
Mặc nắng gọi mời

Cô gió quạt mát
Khen bé rằng ngoan
Không như cái nắng
Chị ve phạt đòn…

 

 

Bâng khuâng lối về 

Hò ơ… cây lúa trổ bông
Câu ca ngọt lịm đẹp lòng quê ơi
Mênh mang sông nước đầy vơi
Bờ dâu bãi mía đã vời vợi xanh

Bếp chiều sợi khói quẩn quanh
Cánh diều tuổi dại chòng chành giấc mơ
Tìm đâu thuyền giấy ngày thơ
Gọi cơn mưa cũ vô bờ yêu thương

Mẹ còn gánh gió đội sương
Dãi dầu năm tháng dọc đường nắng chan
Thị thành bao nỗi ngổn ngang
Quê hương máu thịt đa mang vào lòng

Hò ơ… cây lúa trổ đòng
Vườn sau bụi ớt còn không chim chuyền
Lối về giọt nắng rơi xiên
Bâng khuâng chân bước giữa triền cỏ may…

T.B

(Tây Ninh)