Lê Khánh Mai cứa vào trưa hè cơn đau lột xác

589

Nhà thơ Lê Khánh Mai

Tâm khúc

Vịn gió tôi bay
từ mặt đất nồng nàn hoa trái
thương cánh bay vụng dại
chưa một lần chạm được đỉnh mây
thắp lên niềm kỳ vọng bầu trời
tôi ký thác hồn mình nơi cao xanh vời vợi
dù có thể sau ngàn mây kia
là thăm thẳm một cõi hoang lừa dối
thì người ơi tháng năm còn lại
trái tim tôi kiêu hãnh tổn thương
điều huyễn hoặc vốn là điều tàn nhẫn
nhưng đôi khi cứu vớt được linh hồn
rồi mai gió lật chiều cánh rã
hát khúc lưu đày về chốn hư không
bao xót đắng mình tôi thanh lọc
cơn mê này buốt trong

Ơi người

Ta chung một kiếp giời đày
đường quang chẳng bước, nẻo lầy sa chân
đa đoan vấn vít gió trăng
nỗi sầu muôn thuở đeo mang phận người

rằng yêu là cái nghiệp đời
càng mê mẩn lắm càng rời rã đau
so chi hay dở thấp cao
ngẩng trông nhấp nhóa biết bao thiên tài
Tôi là ai?
Bạn là ai?
chỉ như khói thoảng sương bay thôi mà
đường về La Mã vời xa
vác cây Thánh giá vượt qua phận mình

Thương sao cái kiếp đa tình
lấy hư ảo để ru mình người ơi !

Hạ cháy

Biển trào sôi nỗi khát ngàn năm ngủ vùi tận đáy
ào ạt sóng cuồng bỏng rát tấp chân mây
những bờ cát lặng thầm nối nhau nung chảy
oằn mình ngời đỏ sắc pha lê

Gầy rạc tiếng ve
cứa vào trưa hè cơn đau lột xác
núi cũng không thể đứng yên
đá tạc chon von dựng muôn ngọn đuốc
châm lên trời xanh những đám cháy vô hình
hoa phượng tự thiêu trong ảo tưởng hư minh
xối mặt người tả tơi xác lửa
từ ẩn ức tro than
ngun ngún một điều gì rạn vỡ

Hạ đã cháy đến kiệt cùng lửa hạ
còn mong chi nắng nhạt lúc mùa sang