Ngọn khói đồng chiều nay – Thơ Tịnh Bình

548

Ảnh minh họa – Nguồn internet

 

Mùa gặt 

Thóc chín theo nắng lên bờ
Ngẩn ngơ hồn rạ chơ vơ nằm đồng
Héo lòng rơm cũng khô cong
Bén duyên hóa ngọn khói đồng chiều nay
Gửi gì theo gió bay bay
Sân phơi thóc lặng mắt cay hoen nhòa
Chân phương hạt lúa quê ta
Trắng trong lòng thóc hóa ra cơm vàng…

 

Nhặt khúc ru hời… 

Cúi nhặt mùa ấu thơ bên cánh võng
Hoài niệm ùa về một thuở nắng mưa 
Cơn gió khẽ đong đưa chùm cổ tích
Vọng tiếng gà xao xác gáy vào trưa

Dòng sông cũ bao mùa trôi thầm lặng
Cánh bèo xưa tím đến mênh mang
Những hoàng hôn chìm dần vào năm tháng
Lạc đâu rồi con diều giấy bay hoang…

Ta về nhặt khúc ru hời ngọt lịm
Gió mùa thu xao xuyến dưới trăng mờ
Chú dế nhỏ khàn lời trong cỏ sớm
Hạt sương tròn ngỡ mắt biếc ngây thơ

Bước chân khẽ lối mòn xưa trở lại
Nồng nàn thương hương khói bếp quê nghèo
Trên mái ngói ríu ran bầy sẻ cũ
Gọi ta về miền thơ ấu trong veo…

 

Mùi phố

Như một thói quen
Tôi thường chờ đợi âm thanh quen thuộc từ tiếng chổi khua của một ai đó
Khi buổi mai chưa kịp định hình
Ngọn đèn phố vẫn còn huyền hoặc
Những mưu sinh bình thản bắt đầu

Chuyến xe buýt đầu tiên
Ly cà phê quán cóc
Loảng xoảng thanh âm va vào nhau
Quán vỉa hè
Mùi hành tỏi
Mùi thịt nướng
Mùi than khê nồng
Trong ngôi nhà dường như còn đang say ngủ
Có kẻ ngồi nhấm nháp mùi buổi sớm đầy thi vị

Lặng lẽ thắp lên ánh sáng nhỏ nhoi trong mờ sương sớm
Bên vỉa hè chị bán hàng cần mẫn lau dọn
Từng nhát chổi như chiếc đồng hồ gõ nhịp
Trong tĩnh mịch bóng đen dày đặc
Tôi biết mình không đơn độc
Chỉ mình tôi…

T.B
(Tây Ninh)