Nguyễn Văn Thưởng bóng dáng sông quê

90

22.12.2017-21:10

Sông quê

 Về quê ra đứng bờ sông

Nhìn dòng nước chảy xanh trong cuối chiều

Vẫn cây sung dáng xiêu xiêu

Nghiêng cành soi bóng bao nhiêu năm rồi

Con sông bên lở bên bồi

Triều dâng hôm sớm khi vơi khi đầy.

Vẫn còn in dấu đâu đây

Biết bao kỷ niệm những ngày ấu thơ

Dọc theo bãi mía nương ngô

Một màu xanh biếc gió lùa mơn man

Một mình tôi cứ lang thang

Với bao ký ức mênh mang hiện về.

Trong tôi bóng dáng sông quê

Đi cùng năm tháng không hề nhạt phai.

 

Trăng quê

Bao năm ở chốn thị thành
Đã quên cả ánh trăng thanh chung tình
Hôm nay về lại quê mình
Cây đa bến nước sân đình đầy trăng.
Quê hương ơi những bâng khuâng
Nhớ về một thuở ra đồng chăn trâu
Mò cua, bắt ốc, hái rau
Những đêm trăng sáng trao câu hẹn thề
Đường làng, bến nước, bờ đê
Mỗi lần nhắc đến sao nghe bồi hồi.
Xa quê mấy chục năm rồi
Bây giờ tôi đã da mồi tóc sương
Từng đi khắp nẻo bốn phương
Càng đi càng nhớ quê hương bội phần.

Đưa vợ về quê

 Lần đầu đưa vợ về quê

Lo nơi ăn ở – vợ chê thì buồn

Nhưng khi về với nông thôn

Xem ra nhiều thứ còn hơn thị thành

Đêm hè gió mát trăng thanh

Trưa chiều rợp bóng cây xanh dịu dàng

Hương đồng cỏ nội mơn man

Nhà xây rộng rãi khang trang bốn bề

Trong vườn rau trái sum suê

Ăn rồi còn hái đưa về ăn sau

Quê tôi chưa phải đã giàu

Còn thua phố xá nhà lầu xe hơi

Nhưng nay cũng đã đổi đời

NGUYỄN VĂN THƯỞNG

 

 

TIN THƠ:

>> Trịnh Bửu Hoài chọn người để tin

>> Đỗ Thị Thanh Bình sau lưng xào xạc gió

>> Xuân Trà lòng say trong lòng

>> Tôn Nữ Thu Thuỷ trên con dốc lạ

>> Doãn Minh Trịnh chạy giữa khu vườn tràn ngập âm thanh

>> Xuân Trường nghe lòng mình lờ lợ biển trong sông

>> Lê Đạt độc thoại đoạn trường xanh

>> Sơn Ca làm tung cả gió đông

>> Đặng Thị Quế Phượng ngực rung lên tưởng vỡ

>> Nguyễn Hồng ru nốt một mùa yêu

>> Phan Cát Cẩn & nguyên liệu thời đói khổ

>> Đỗ Thượng Thế phía đàn chim gọi bầy

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC…