Anh dìu em lạc vào thơ  – Thơ Hồng Lĩnh

242

Tác giả Hồng Lĩnh 

 

Anh dìu em lạc vào thơ 

Anh dìu em lạc vào thơ

Từ mùa hoa đỏ bên bờ sông xanh

Gió về ru giấc mộng lành

Câu hò mái đẩy trăng thanh êm đềm 

 

Anh dìu em lạc vào đêm

Nồng nàn hoa sữa bên thềm sương rơi

Trăng treo vàng một góc trời

Để em nghiêng một nửa đời nhớ thương

 

Dìu em đi giữa vô thường 

Lá hoa kết nụ soi gương muôn chiều

Anh dìu em lạc vào yêu

Đường tơ nâng tiếng sáo diều bay xa

 

 

Bài thơ tình không dám gởi

Em viết bài thơ tình gởi gió

Khi chiều buông tắt ánh bình minh

Nắng dỗi hờn chẳng thèm thắm đỏ

Gán cho em tội chẳng chung tình

 

Rồi một ngày nắng không trở lại

Mùa đông buồn nhuộm tím hoa sim

Rồi một ngày cành cây khắc khoải 

Đông lang thang khắp nẻo đi tìm

 

Em viết bài thơ tình gởi nắng

Hoàng hôn buồn lẳng lặng ra đi

Biển khóc nhiều từ đó biển mặn

Xô ngả nghiêng sóng tội tình gì 

 

Em chẳng dám viết thơ tình cho biển

Sợ thuyền đau bỏ bến xa khơi

Em chẳng dám viết thơ tình gởi sóng 

Sợ triều dâng tan nát một đời

 

Thôi anh nhé em xin giữ lại

Bài thơ tình trong trái tim em

Để tình yêu muôn đời thắm mãi

Mùa Xuân sang ngày tháng êm đềm

H.L