Chùm thơ của Nguyễn Miên Thượng

536

Nhà thơ Nguyễn Miên Thượng.

Về quê với mẹ

Con sẽ về bên mẹ chiều nay
Bỏ ngày tháng mỏi mòn chờ đợi
Gót sông hồ đường xa dịu vợi
Quặn thắt lòng mỗi độ nhớ quê.

Ngày ra đi con hứa sẽ về
Chăm sóc mẹ tuổi già sức yếu
Nhưng năm tháng đường xa riu ríu
Lần lữa chờ ngày tháng trôi qua

Mẹ yêu ơi mòn mỏi quê nhà
Con tỉnh thức từng đêm nhớ mẹ
Đường không khó thời gian cô lẻ
Cứ dần trôi như nước qua cầu

Thời gian qua như chuyện vó câu
Tuổi hạc mẹ đoạn trường canh cánh
Ngóng tin con từng chiều cô quạnh
Nỗi chờ mong quặn thắt từng đêm

Ngày tháng trôi mòn mõi hiên thềm
Con khắt khoải tưởng hình bóng mẹ
Nơi phương xa một mình quạnh quẻ
Con âm thầm quay quắt từng đêm

Mẹ yêu ơi con sẽ về tìm
Cố sứ quê nghèo ôm bóng mẹ
Viễn phố mình con chiều lặng lẽ
Trở gót hồi quy mẹ kính yêu.

Mẹ và làng quê

Nắng lên đòn gánh mẹ cong

Bước chân thoăn thoắt qua đồng ruộng xanh

    Quê nghèo cuộc sống mong manh

Những là cơm áo vây quanh tuổi già

Mái tranh khói tỏa trời xa

Tre làng theo mẹ ngày già nua thêm

    Chở che xóm vắng êm đềm

Như cây cổ thụ hom hem từng ngày

   Đời cần lao nặng đôi vai

Bước chân của mẹ dặm dài quan san

Xóm nghèo mưa nắng dặm ngàn

Một đôi quang gánh vang vang giọng hò

   Tháng ngày cực khổ âu lo

Mái tranh nghèo tỏa khói tro bạc màu

   Con rồi cũng lớn lên mau

Thế đôi vai mẹ gánh sâu ân tình

   Quê hương tỏa sáng bình minh

Ngày vui thân mẫu đượm tình làng quê.

Lần trở lại Huế thương

Lâu lắm rồi ta về lại sông Hương
Người con gái năm xưa chừ vắng bóng
Trên ngõ phố dấu chân nghe lạc lõng
Vọng hồi chuông Thiên Mụ tắt hoàng hôn.

Kỉ niệm xưa nghe như mất như còn
Chút quá khứ lung linh chiều ngọc bích
Căn nhà cũ em trầm buồn tĩnh mịch
Bóng Tràng Tiền in đáy nước dòng sâu

Kể từ em lặng lẽ bước qua cầu
Ta gói mộng hửng hờ thân lưu lạc
Từ viễn phố gửi hồn mây phiêu bạc
Nghe sửng sờ mái tóc thả bờ lưng

Huế yêu ơi sao mà nhớ quá chừng
Người năm cũ như cánh bèo trôi dạt
Ta thả hồn theo từng cơn gió mát
Hơi nước sông Hương mòn mõi tài hoa

Ta trở về đây lạc mất quê nhà
Có tiếng chim gọi đầu nguồn tu hú
Đứng giữa Tràng Tiền chạnh người năm cũ
Ta điếng hồn theo chiều tắt hoàng hôn.

Rượu say tình chết

Kể từ em trở mặt dấu điêu ngoa

Ta say khước tình chiều bên cuộc rượu

Chén tạc chén thù quay quanh bằng hữu

Cố xứ viễn phương nốc cạn quan hà

Mỗi gót đường tình thiên lý vời xa

Ta biết em đang mõi mòn thương nhớ

Gọi cố nhân xưa qua từng hơi thở

Ta nát cõi hồn theo những chiều mưa

Em ôm tình mình ngày tháng đong đưa

Gói trọn nhớ nhung qua từng trang giấy

Lời nào xa xưa nhuộm màu bóng bẩy

Ta nuốt muộn phiền chung rượu đầy vơi

Cạn chén ly bôi ngất ngưỡng dòng đời

Ta níu câu thơ ngậm ngùi tâm sự

Em cứ âm thầm ngồi ôm quá khứ

Ta chúi đầu vào cuộc rượu say quên

Cứ tưởng tình ta trọn kiếp lâu bền

Ôm giấc hư hao thành cơn bạo bệnh

Cuộc thế vần xoay biết đâu bờ bến

Ta mãi lưng chừng chìm đẫm hoàng hôn

Thương tiếc chi em giữa cuộc mất còn

Đánh đổi đời mình đỏ đen con bạc

Tay trắng ngẩn ngơ mây trôi bèo dạt

Tỉnh cuộc hoàng hôn nằm chết bên đời.

Nhớ Sài Gòn

Ngồi đây mà nhớ Sài Gòn

Bước chân du tử vẫn còn dấu sương

Ngọt ngào giọng nói dễ thương

Ân cần lịch lãm còn vương vấn đời

Tình người biển rộng mù khơi

Náu nương thân phận ngọt bùi sẻ chia

Em ru giọng hát sớm khuya

Tâm tình như thể cùng chia nỗi lòng

Giữa đường gặp chuyện bất công

Sẵn sàng chia sớt tình trong bể ngoài

Bao la biển rộng sông dài

Vòng tay ôm ấp tình hoài ngọt trao

Sài Gòn đẹp tựa chiêm bao

Cho ta lối mộng bước vào ngõ hoa

Sài Gòn vang vọng đời ta

Ngàn xưa lộng lẫy ngàn xa tuyệt vời.

N.M.T