Thưa với mây chiều – Thơ Võ Văn Trường

334

Tác giả Võ Văn Trường 

 

Thưa với mây chiều 

Ai luận anh hùng, ai khôn dại

Dại khôn sao nỡ bỏ quê nhà

Bỏ lại mình ta và hoa trắng

Căn nhà xưa vắng, nắng rưng rưng

 

Và với mẹ chừ như cây nến

Thưa với mây chiều xin chậm nẻo phân ly

Chậm bỏ con đi, miền nhân gian trống vắng

Lớn đến chừng nào hết bé nhỏ mẹ ơi

 

Ba đi rồi mẹ có buồn hơn

“Nước mắt chảy xuôi” làm con vấp ngã

Nhớ xưa phía ướt mẹ nằm…

Giờ chăn bông mẹ không sao ngủ được

 

Ở nơi xa con dại khôn nào biết

Mẹ lo cho con trai cả nỗi ưu phiền

“Rượu bia ít thôi để còn làm việc

Gắng gượng như ba bao năm rồi cũng đổ cái ào”

 

Ta còn mẹ vui hơn mùa tháng bảy

Thưa với mây chiều mẹ ở mãi cùng con.

An Mỹ, Tam Kỳ 

 

 

Ngang phố heo may 

Hình như heo may cũng về ngang phố
Trong tiếng hạt mưa, nghiêng phía vai người
Nghiêng phía thinh không, lưng chừng áo mỏng
Mường tượng hàng hiên, thánh thót giọt sầu.

Phố và quê với tôi giờ hai ngả
Lấm bụi phồn hoa, nặng nợ cao dày
Sống nhiều khi như thói quen phiên chợ
Vội vã, tần ngần, đứng đứng, đi đi.

Và thói quen cả khi đời lận đận
Không giấu được cha ngày khuất nẻo dương trần
Cả mẹ nữa chừ tuổi như trái chín
Mùa heo may se sắt phía quê nhà

Chợt thảng thốt thời gian không ngoại lệ
Vạt cỏ buồn, vuông vức đứng trong ô
Nhìn con chữ như bệ cày trĩu nặng
Cánh đồng ơi… hơi thở lịm dần

Ngày giỗ chạp chị, mẹ hoài trông ngóng
Quầy quả về đi như khách với làng
Khách với mẹ cha, ông bà tiên tổ
Chỉ thật lòng khi ngang phố heo may

Giấc mơ tôi, con bù nhìn lóng ngóng
Dầu dãi nắng mưa, thất bát mùa màng
Nghe hạt thóc nỗi niềm thành rượu
Thành những cơn say… sao chưa hết nỗi buồn

 

 

Tháng bảy

Tháng bảy như sông nghiêng về hoài niệm

Những khóm lục bình chẳng hiểu mình trôi

Chẳng hiểu gió, chiều dâng đầy con nước

Bạc trắng triền lau, mưa nắng vô tình.

 

Tháng bảy như mưa ngập tràn ký ức

Hoa chạc chiều thơm muộn vào đêm

Vào khoảng tối, những điều chưa thể

Không gian lặng im phong toả nỗi buồn

 

Tháng bảy như ai ngồi hong ký ức

Nụ hôn đầu đời, gác trọ sinh viên

Khu vườn nhỏ và những lời cây cỏ

Chỗ em ngồi, tiếng lá bỗng thơm tho

 

Tháng bảy có hề chi ta biết buồn cũng vậy

Như căn phòng chỉ còn lại mùi hương

Như tiếng mưa của ngày em đến

Đã quá tầm tay một kỷ niệm bên trời

 

Tháng bảy có hề chi ta như là khói

Nhớ người ở trọ trần gian.

 V.V.T (Quảng Nam)