Tình em về như rất vội… – Thơ Hoàng Chẩm

903

Tác giả Hoàng Chẩm

 

Xa gần một mùa xuân 

Gần em một mùa xuân như đã chín

Phố nhỏ đêm về lặng lẽ mấy bước chân

Mới đây thôi bóng người buông tay níu

Thả giấc mơ về chúm chím với mùa xuân

 

Xa em những mùa xuân có màu hoa nhớ

Đếm tuổi thêm buồn tình ngỡ đã quên

Muộn màng giữ thơm hương phai ngày cũ

Tóc gió mênh mang trong chiều nắng lên

 

Xa gần bên nhau đem mùa xuân tới

Nhặt hết phôi pha về giữa giấc mơ 

Kêu thầm cái tên như ngày xa biệt

Cay mặn một lần thương thuở ban sơ.

 

 

Bước xuân gần gũi 

Xuân bay một mái tóc xưa

Ngỡ ngàng chải chuốt mộng vừa đưa hương

Em về hái ngọn mùa thương

Chợt yêu áo lụa cuối đường theo nhau

 

Như xuân một bước về mau

Cuốn xô ngày cũ thương màu chia phôi

Nửa chừng hẹn với tôi ơi

Như ngày lạc bước lỡ bồi tình xa.

 

 

Mùa xuân gọi  

Hồn thơ như mùa xuân gọi

Ta nghe chùng nhớ miên man

Đó đây hoa lá chứa chan

Tình em về như rất vội…

 

Phố đã xanh rêu nguồn cội

Cuối đường lồng lộng dáng ai

Buồn dâng tràn đôi mắt nai

Bước chân trải chiều Thành Nội

 

Nghe như lời xuân tắm gội

Tóc bay một phía hương nồng

Lay hồn giữa thoáng mênh mông

Tương tư… lòng thôi chật chội.

 

Cho em mùa xuân này 

Cho em mùa xuân này!

Nơi xa… xa tít tận chân mây

Hoa đang nụ chớm mùa yêu thương

Vỡ giọng cười em buông lời dấu ái

Giữa nghìn trùng nghe thấu tâm can

 

Cho em mùa xuân này!

Về bên người để thâm tình quấn quýt

Tóc gió một thời

Em se thắt lòng đau

Biết nguồn cội yêu thương nồng nàn trái ngọt

 

 Cho em mùa xuân này!

 Thương thầm một ngày chải chuốt

 Đời nghe như còn đó phôi pha

 Lãng đãng tình em vây quanh lời bội ước

 Mùa gọi người về 

 Nâng cánh xa xăm nghiêng hết chia xa

 

 Dẫu mai mùa xuân không về?

 Một dấu chân xa từ độ ấy

 Ngậm ngùi em theo bóng thời gian

 Trần trụi phơi lòng khi yêu thương rẽ lối

 Lạc mất mùa xuân

 Cõi nhớ bóng mù sương.

 

 

Với mùa xuân còn đó 

Đếm mùa xuân qua tuổi người xa vắng

Ta cõng nghìn trùng nợ một đời nhau

Trải hết cho em lòng như vun vén

Nhớ bước ngày đi ai giấu niềm đau

 

Sương khói đợi chờ cách nhau ngàn bước

Em giữa mùa xuân như bóng chim di

Nhớ quên tự tình dòng sông thức trắng

Vọng một âm xưa như lời từ li…

 

Buổi tìm nhau có mùa xuân ở lại

Bến sông quê nhà cạn chút môi thơm

Lắng nghe lòng gửi theo đời gió cuốn

Em lãng du ta nặng cuộc áo cơm

 

Có phải muộn màng biết thương khăn áo

Nhìn nét nhàu phai sợ nỗi đau tình

Có bao đêm trở mình mơ bên gối

Chút mộng chưa về mắt biếc mông mênh.

 

 

Chạm xuân  

Chạm xuân một cõi riêng đời 

Rung tay vỡ giọt… à ơi trang đài

Buông đêm vụng chốn bồng lai

Ai về neo đậu giữa phai phôi tình

 

Nồng xuân ấm ngọn bình minh 

Em ban mai ngọt lung linh bóng đời 

Chạm xuân lòng chợt bời bời 

Như nung nấu thuở khung trời hoàng hoa

 

Chạm xuân lòng những giao hòa

Điệu ru cất giọng… vỡ òa cơn mơ

Tròn đầy câu chữ khung thơ

Cơ hồ níu lại… đôi bờ gọi tên.

H.C