Chiếc gai đau tơ cỏ mắc linh hồn – Thơ Trần Thị Bảo Thư

203

Nhà thơ Trần Thị Bảo Thư 

 

Gió thổi trong lòng người ly hương

Muốn ở lại Tháp Chàm như gạch đỏ

Dội cơn mưa tắm rửa nỗi ly hương

Phơi lên cát cong mặn từng hơi thở

Giải mây qua xếp lại những cung đường…

 

Nếu có thể mãi xanh dáng lá

Đêm khỏa mình rông rẩy mảnh trăng suông

Nghe dế hát xa xôi lời hạ cháy

Gió Phan Rang rơm rớm giọt xương rồng.

 

Giấc mơ nhỏ đi lạc từ thuở trước

Tiếng trẻ đùa xa tít nẻo hoàng hôn

Vệt xe kéo ngoằn ngoèo về dấu cũ

Chiếc gai đau tơ cỏ mắc linh hồn

 

Như gạch vỡ còn thơm phù sa mẹ

Khăn áo Hời là mây trắng đầu non

Bàn tay xếp năm ngón thành dáng tháp

Lời kinh cầu trong ánh mắt chon von

 

Tiếng gió thổi không ngưng trời Ô-Rí

Muốn trở về làm gạch đỏ tháp rêu

Từ tiền kiếp nghe ríu ran câu Phạn

Dặn ngàn sau trong im lặng bao điều…

 

 

Giấc mộng của ngón tay

Ngật ngần nở giữa bờ đêm

Ử ư tom chát tiếng mềm loang loang

Rợi rời khép cởi hoan hoan

Một vành bóng ngả lên toan nhu mì

Tóc mơ xuôi ngực đương thì

Ngón cong cong khảy tà huy bổng trầm

Suông suông gió nhắc thì thầm

Bung bung tơ nhện mắc nhầm ngày xa…

 

 

Một thoáng mê thôi

Anh có biết mây rơi hôm nọ

Hồn Ngã Năm phiêu lãng nơi nào

Đêm ngơ ngác ngọn đèn mờ tỏ

Góc phố buồn đọng mấy giọt sao

 

Mùa năm nay hơi thu cũng nhạt

Áo hong buồn trên xác trăm năm

Ai về qua ngõ xưa tìm mẹ

Chiếc phản kê chếch mạn gió tàn

 

Thôi cứ để Ngã Năm ở đó

Lạc Xuân Đài đã đổi tên chưa?

Dăm đứa trẻ tìm nhau cuối bãi

Dọn sân xưa dãy dãy phố thừa

.

Anh có biết Ngã Năm hôm nọ

Ở sông trời một dải mây trôi

Men rượu cũ tiếng khà mới mẻ

Hôn lại người một thoáng mê thôi…

 

 

Cầu mưa

Có những ngày em chẳng viết được thơ

Cảm xúc ngủ vùi trên nhành hoa tím

Cái giếng đầu làng đang vào tháng hạn

Trũng sâu nhìn trời

Dưới đáy sót một giọt trăng…

 

Viết gì vào đêm?

Em về lấy hơi áo anh căng ra cánh đồng trước mặt

Bày lễ cầu mưa

Lũ côn trùng khóc ngằn ngặt

khát mùa

 

Em chẳng viết được gì

Câu chữ ườn oài nắng muộn

Bóng mẹ

từ trong hồi ký

mới về…

 

Lũ côn trùng ngủ mê

quên cơn khát

Em gieo câu chữ xuống cánh đồng trước mặt

Cơn mưa đằng xa cứ bằn bặt

chẳng sang

 

Trăng đã vàng

trên đỉnh núi Chứa Chan

Dốc Gia Ray như ngực người mẹ trẻ

Những câu chữ thì nhớ anh nghiêng ngả

Mưa chẳng về cứ để mặc thu trong

 

Mẹ nhìn trời về hướng đằng đông

Rồi chép miệng

trăng còn quầng lắm

Mùa năm nay khéo mà lận đận

Bao nếp nhăn

mẹ cũng bỏ hoang rồi…

Trong mơ

mẹ ngỡ ngoài đời

 

Có những ngày em viết chẳng thành thơ

Những câu chữ xếp hình giọt nước

Trăng mùa hạn

như quầng từ kiếp trước

Căng ngực trần

con dốc cũng cầu mưa…

T.T.B.T 

(Hội viên VHNT Đồng Nai)