Chiều rơi cuối gót chân ngày – Thơ Hà Sáu

1445

Nhà thơ Hà Sáu 

 

Chiều Thu

Ta uống cạn

chiều Thu vội vã

kẻo tràn ly

em rót lạnh vào Đông

gió lưa thưa

còn vương màu nắng

hanh vàng rơi

ấm cuộc tình nồng

 

Vòng tay mềm

tim ta ngạt thở

mắt trầm tư

môi sóng quyện lao xao

Thu chầm chậm

chờ ta thêm chút nữa

để mây hồng

bay tận đỉnh non cao

 

Ta hối tiếc

chiều Thu trôi lặng lẽ

phiến lá rơi,

ai ngóng đợi bên thềm

ta đâu phải là ông Bành Tổ

để yêu hoài, em…

                         tiên nữ Phù Dung!

 

 

Mưa chiều

Mưa chiều

ướt áo người thương

Ướt mềm sợi nắng

phố phường hanh hao

Giọt mưa ướt buổi hẹn hò

Ngọt đôi mắt biếc

thơm bờ môi son

 

Anh còn

chút gió mùa Đông

Gởi em nắng Hạ,

cành giông cuối mùa

Đầu nghiêng hai mái tìm nhau

Tàn tro bốc khói

thành mây trong hồn

 

Mưa chiều giăng lối hoàng hôn

Tặng em một chút tình son để dành

 

 

Nửa nụ tình

Không là họa sỹ tài hoa

Không cầm cọ vẽ,

không pha gam màu

Chỉ cần chút nghĩ về nhau

Là anh vẽ được

bức tranh tuyệt vời

 

Mềm yêu đường nét tinh khôi

Dáng đi, nét đứng,

bờ môi nụ cười

Em là thi phẩm đời tôi

Là mây của gió,

là lời của trăng

 

Em là hơi của tiếng đàn

Ấm nồng lẽ sống,

xua tan ưu phiền

Cho nhau nửa nụ tình riêng

Mai sau về chốn thần tiên anh chờ

H.S