Dấu thời gian với ký ức vẹn nguyên – Thơ Hồng Lĩnh

173

Tác giả Hồng Lĩnh  

 

Khói lam chiều 

Đưa em về anh chết lặng ngẩn ngơ

Người em yêu không bao giờ trở lại

Mang bên mình bóng hình em mãi mãi

Yêu em nhiều người em gái giao liên

 

Chiếc lược kỷ vật vẫn còn khắc tên

Anh làm rơi em bắt đền anh mãi

Tóc em dài hương hoa còn đọng lại

Người yêu ơi anh khắc khoải đợi chờ

 

Hẹn ngày về em đợi bến sông mơ

Mình bên nhau kết tròn đôi duyên nợ

Màu hoa cưới mình thành chồng thành vợ 

Ước nguyện đơn sơ tan vỡ từ giờ

 

Khói lam chiều anh lẽ bóng chơ vơ

Ngày gặp anh em trao thơ liên lạc 

Đồn biên phòng hôm nao anh đứng gác 

Mảnh bom rơi tan nát cõi lòng anh

 

Em ở lại với hoa nắng trời xanh

Anh hát ru giấc mộng lành em nhé

Mai lên đường mang theo người vợ trẻ

Hãy cùng anh em nhé mình hành quân

 

 

Miền tuổi trẻ

Có một thời như thế

Ta đã qua những tháng ngày tuổi trẻ

 Những bông hoa vừa hé nụ ngời xuân

Khoác trên vai lý tưởng đẹp trong ngần

Theo tiếng gọi cùng đoàn quân tiếp bước

 

Có một thời xuôi ngược 

Xẻ dọc Trường Sơn cứu nước 

Nắng lung linh đạn dược dội trên đầu

Có một thời nguyện sống chết vì nhau 

Để non sông xanh màu đôi lứa

 

Có một thời máu lửa

Khúc quân hành hai đứa xung phong

Em giao liên anh canh gác biên phòng 

Quyết bảo vệ non sông liền một dãi

 

Có một thời nhớ mãi

Nụ hôn đầu vụng dại giữa rừng sâu 

Sương đêm rơi bạc trắng hai mái đầu 

Giữa ngàn lau thơm ngát

Hương rừng ngào ngạt như bản nhạc dịu êm

 

Có một thời chẳng thể nào quên

Trong anh trong em trong miền tâm thức 

Một màu hoa đỏ rực 

Dấu thời gian với ký ức vẹn nguyên 

Có một thời chẳng thể nào quên 

Là một thời mang tên miền tuổi trẻ

H.L