Bình yên nhé! – Thơ Nguyễn Thị Minh Kiên

686

Tác giả Nguyễn Thị Minh Kiên

 

Bình yên nhé!

Bình yên nhé!

Một ngày mới bắt đầu bằng một tia nắng nhỏ nhoi

Có dòng sông phẳng lặng

Giấu sóng ngầm dưới đáy chảy về xuôi

Có ngọn núi ngẩng cao đầu kiêu hãnh

Quên đi nỗi đau đớn muộn phiền mà ngọn gió quất thẳng ngày đêm vào vách đá

Có chiếc lá vàng nhẹ nhàng rơi xuống đợi mùa sang

Bên bãi ngang vẫn con đò đợi im lìm trong nắng…

Nhẹ tênh!

Đã có thêm hàng ngàn tia nắng rơi xuống bên thềm

Đón đợi

Ngày mới bắt đầu

Xin được bình yên!

 

 

Chiều! 

“Buồn không?”

Câu hỏi nhói lòng…

Người đi chiếc bóng

Rơi vào trời sâu

Chiều buồn!

Thả nhớ trong nhau

Gần trong gang tấc, đau nghìn trùng xa

Còn không, nỗi nhớ mình ta?

Còn không, huyễn hoặc, chiều nhung nhớ chiều…

Xin đừng… đừng nói lời yêu

Để tim ai nhuộm tím chiều vấn vương

Xin đừng dệt nỗi nhớ thương

Buông lời… hờ hững

Làm chiều thêm đau

Xin đừng tơ rối lòng nhau

Để chiều nhung nhớ ướt nhàu yêu thương!

 

 

Ta vẫn là ta yêu đến vô cùng

Xin gửi vào đêm những ước muốn, khát khao

Những nhọc nhằn chưa bao giờ ngơi nghỉ

Xin gửi luôn những điều ta giấu kỹ

Ru ta vào giấc ngủ an nhiên

 

Xin gửi vào đêm những ưu phiền

Những rối lòng hôm nay ta nhặt được

Để sáng mai khi mặt trời thức giấc

Ta vẫn là ta, yêu đến vô cùng!

 

Xin cứ là ta như cây cỏ giữa đồng

Đêm vẫn bình yên dù cả ngày nắng đổ

Dù con dế có tự tình cùng gió

Ta vẫn là ta, yêu đến vô cùng!

N.T.M.K