Lỡ cuộc hẹn mùa xưa – Thơ Hải Điểu

530

 

Ảnh minh họa

 

Rồi mình cũng thế

Rồi co kéo mảnh chăn đời chật hẹp

thừa ưu tư, trống vắng phía nói cười

chẳng biết gió nghĩ gì

cứ lùa đêm trăng lạnh

xua mây đi khi đêm cố giấu mình.

 

Xoa vết chai lòng tay

chưa kịp nghĩ nỗi mình thô ráp

cười lên một chút nõn nà

rồi ai biết

sau phên thưa con dế mèn cù đêm mưa chơi trò thật giả

nỉ non một khúc tang bồng.

 

Rồi mình

cũng nỉ non như đôi tình nhân hôm trú mưa rỉ tai nhau hò hẹn

con giun lùi cuối tầng hang bỗng khúc khích cười.

 

Cũng đừng co kéo chi thêm mảnh hồn chật hẹp

vá phía u buồn

hụt hẫng phía xênh xang

như gã khùng chẳng cần che sau đậy trước

người cười vui trông cũng ngốc nghếch buồn.

 

Một đóa mạn châu sa

Người ta nói với em,

rằng bông hoa đỏ tươi như sắc máu

mang theo những muộn phiền, bi thương kiếp trước

tiếc nuối còn đọng lại kiếp sau

bên bờ Vong Xuyên khắc khoải

chờ một lần gặp lại mình

nhắc niệm cũ chưa tan.

 

Em không tin kiếp trước, sợ không có kiếp sau

mà kiếp này vo viên một vòng chật hẹp

không dám cả hờn ghen

sợ nước mắt hòa khối tình pha lê mong manh

tan như băng sương trong nắng rỡ

sợ tiếng thở dài thổi tan hẹn thề

để đời đời tìm nhau không thấy.

 

Người ta nói với em,

hoa kia nhắc nhớ, từng kiếp luân hồi

mà khoảng khắc qua cầu Nại Hà có thể nào níu chậm

sao kịp nhìn cho no đủ nhớ thương?

 

Em không tin tiền kiếp, lại e sợ luân hồi

sợ kiếp người đo một gang liền hết

không đủ rộng dài để yêu anh

giả như hoa kia

hoa lá đời đời không gặp

luân hồi còn có nghĩa chi?

 

 

Lỡ cuộc hẹn mùa xưa

Em chưa nhặt

vàng phai nay lỡ hẹn

đỏ tím chân trời mây tía ngẩn ngơ rơi

anh tìm gì?

mảnh lá khô không chép thư tình cũ

em-phu quét đường

đốt sưởi nửa mùa đông.

 

Câu chữ theo khói loang

tro tàn vương chăng sợi nhớ?

em vùi rồi

giấc mơ trăng xưa xa ngái

đêm đông dài

buốt lạnh lẫn vào mơ

em sợ mình

vô tâm như cơn gió

một vốc tung trời, mộng cũ nát tan.

 

Anh tìm gì?

bên hiên thật lâu

không còn người tựa cửa

ngóng xa xăm

mơ bóng mình xưa cũ

vuốt tóc thề

sương đẫm nặng hai vai.

 

Em từ thật lâu

không tìm mình thiếu nữ

lá đỏ, mùa vàng đâu nhớ hẹn cùng em?

H.Đ