Mùa Vu lan cách trở – Thơ Bình An

519

Tác giả Bình An 

 

Mùa Vu lan cách trở

Tháng Bảy lại về

 gọi mùa thương

Nhưng dịch covid vẫn tràn lan

Con không thể về thắp nén nhang cho má

Hình bóng quê nhà và hình má trong tim rất gần 

giờ bỗng nhiên xa quá

Những cách ngăn không gian mùa dịch giã

ngăn trở bước chân cho nỗi nhớ thấm tràn…

 

Con đành tự dắt tay mình

đi lục tìm ký ức

lục tìm hình ảnh má

trong những ngày còn gần và cả những năm tháng đã rất xa…

 

Con thấy lại hình ảnh người mẹ quê

trong nếp nhà lá nhỏ

áo túi, quần xăn

khăn rằn, mái tóc hoa râm

đã cho đi hết thanh xuân

dẫu tuổi người chưa đến ngũ tuần

 

Con  lại thấy con đường

sình lầy ngày mưa, gập ghềnh ngày nắng

mà nhọc nhằn má gánh nặng biết bao năm?

 

Con lại thấy má bên đàn con thơ dại

mê mải vui chơi bận bịu học hành

một mình má chống chèo, bươn chải qua thời chiến tranh

ba không có nhà, còn bà thì già yếu

Má cấy lúa, trồng cà, trồng dưa…

bàn chân cứng thô không biết mỏi

Chỉ đêm về hơi thở nhói cơn mê

 

Con lại nhớ

Con đi học xa cứ mỗi lần về

Má tất bật hái dừa nạo dừa khô đem bán

Mỗi nhát dao bật vào vỏ dừa khô cứng như đá tảng

Sao con vô tâm như một kẻ bàng quan?

 

Dẫu nhọc nhằn cả đời má chẳng biết thở than

Chỉ cho đi mà không màng đòi báo đáp

Những tháng ngày gối mỏi chồn chân

Chúng con về thăm má trong chốc lát

Má cứ dặn dò đừng quà cáp làm chi…

 

Má ơi!

Hình ảnh má muôn đời tim con mãi khắc ghi

Mùa Vu lan xa quê nhà

con kính cẩn gủi về má đóa hoa lòng đứa con xa xứ

Xin nhịp bước thời gian hãy từ tốn nhẹ nhàng cho con níu giữ

hình má, hình quê

một thuở

nuôi con lớn thành người…

16/7/2021

 

 

Bài thơ con viết gửi ba 

Con đã viết bài thơ đầu tiên khi má đi xa

Nước mắt đau đọng lại thành con chữ

Điều tình cờ chưa bao giờ con nghĩ

Có một ngày mình cũng biết làm thơ

Con xếp vần dệt những tâm tư

Như thuở nhỏ thầy cô từng dạy

Ghép những âm vần ê a thành bài học

Rồi về nhà con đọc lại ba nghe.

Ba mỉm cười, vuốt tóc khen con giỏi

Chợt nhớ lại

Những khi con lầm lỗi

Ba chỉ ôn tồn giảng giải

Chưa bao giờ trách phạt đánh con đau

Ba ơi!

Có thể thời gian là liều thuốc nhiệm màu

Xoa dịu trái tim

Khi con trở về mái nhà xưa

Giờ đã hai dấu khuyết

Nhưng khi đối diện cuộc đời

Trên những ngả đường

Con vẫn đang bước tiếp

Ba mãi là ngọn lửa hồng soi bước con đi

Như tấm gương với ánh sáng diệu kỳ

Tiếp cho con thêm nghị lực, niềm tin, sự kiên trì, nhẫn nại

Cả ý chí, lòng nhân hậu, bao dung hiếm thấy

Những ký ức về ba

Lắng sâu

In dấu mãi

Có thể nào nhạt phai trong con!?

 

Con đã đi qua

biết bao nhiêu gió giông, dâu biển, sóng cồn

Mới trưởng thành để nhận ra giá trị

Di sản cả đời ba để lại cho con

Không phải bạc tiền, của cải

Không phải chức quyền, địa vị

Mà là lối sống và cách nghĩ

Ngay thẳng như cây tre, cây trúc ba trồng

Mộc mạc thật thả như củ khoai, hạt lúa

Thanh cao như cội mai già trước sân

 Bền gan qua bao mùa giông tố

Hoa vẫn trắng ngần và ngát hương thơm

Những gì ba dạy chúng con

Vẫn tươi nguyên

Trên trang vở cuộc đời

Ba chưa bao giờ hứa suông

Bài học của lòng tin

Cho con luôn thành thật

Cuộc sống vốn chẳng trải bằng hoa

Trước chật vật, thiếu thốn, khó khăn và nghiệt ngã

Ba không đầu hàng

Bài học kiên cường

Cho con tập vững vàng

Khi bước qua những chặng đường vất vả

Biết đứng dậy khi mình vấp ngã

 

Cảm ơn ba

người nông dân bình thường

Luôn học hỏi những điều mới lạ

Tự học chữ

Tìm điều hay qua sách vở

Lần lượt dắt chín đứa con

Giũ bùn lấm bàn chân

Bước qua những cánh cổng trường

Nuôi kiến thức, ước mơ…

 

Con lại viết bài thơ

mượn cánh gió xa đưa…

Gửi đến ba

niềm nhớ thương chất chứa

Gửi đến ba

lời con thầm hứa:

– Xin đoạn cuối cuộc đời

 được noi dấu chân ba.

 5/8/2021

 

 

Nén nỗi nhớ chờ ngày toàn thắng

 Hơn ba mươi năm làm kẻ ly hương

 Lần đầu tiên con lỡ hẹn với quê mình

 trong mùa lúa mới

Phần mộ má ba nay vắng thêm

 một làn hương khói

Cây ổi sau vườn có còn tỏa hương thơm?

Bầy chim khách thường trú trên cây me trước nhà

có còn cất cao giọng hót véo von

nghe rộn nỗi thương chờ quặn lòng người viễn xứ

Cơn gió chiều quê có còn vương bay nhành lúa thơm

 trong khói lam chiều và ráng đỏ?

Giọng ai còn ngân vang ru dòng sông Tiền điệu hò xứ sở?

 

Nhớ làm sao giọng nói thân quen của anh chị và em nơi đó

 Nhớ tiếng cười đùa, bi bô của đàn cháu nhỏ,

bầy cò trắng nhởn nhơ cuối bãi bến sông chờ…

 

Thương lắm, nhớ nhiều

Nhưng thôi đành dằn lòng lỗi hẹn

Giặc covid hoành hành

Cả nước ra quân

Chiến dịch đang hồi quyết liệt

Ở yên trong nhà cũng là “quyết chiến”

Nén nỗi nhớ thương

cùng góp sức đánh đuổi kẻ thù bạo tàn giấu mặt

Chờ ngày toàn thắng

Lại về

thắm lại nụ đoàn viên.

14/7/2021

B.A