Những vần thơ bếp núc – Thơ Nguyễn Trọng Lĩnh

328

Tác giả Nguyễn Trọng Lĩnh  

 

Giấc mơ giải mã 

Tôi đi tìm mật mã trong mơ

mượn sức Tề Thiên mang nỗi đời bay vào tam cõi

gặp hỏi Ngọc Hoàng: thảm họa loài người gồng gánh bởi từ đâu?

gặp hỏi Phật: căn nguyên bể khổ?

gặp hỏi Diêm Vương: vì sao linh hồn ríu đau loạn nợ?

 

Các vị trầm ngâm như sẵn sàng rũ bỏ

chiếc vị quyền năng tạo tác, vận hành

tôi hoang mang chạm đáy lạnh địa tầng

có lẽ nào các đấng tối cao quên sinh thần mật mã?

hay bởi vì đau nỗi đau hằng hà sa số trần ai?

 

Trong giấc mơ mẹ hát ru con câu ví dặm ngân dài

tôi thấy mình ôm chân cha đi giông giữa thiên đường thơ bé

xoa xoa cái đầu tôi và cha hỏi khẽ

trong trời đất này, ai là đấng tối cao?

tôi liền đáp: Adam và Eva. Cha khen tôi khờ khạo…!

 

Lội ngược giấc mơ trở về miền hư ảo

các vị thần quyền trơ tráo mắt nhìn tôi

những ngón tay chung một hướng trỏ lên nốt nhạc không lời

giáng vào tôi

tỉnh giấc!

 

 

Bật những mầm xanh

Ánh mắt tương lai

vẫn sáng hồng giữa bóng đen đại dịch

đêm và ngày trầm tịch

Covid biến thiên hạ độc thượng thừa

ngạo mạn, hung hăng như chủ nhân của nó

bành trướng ham cuồng giấc mộng bá vương

thế giới và Việt Nam lây họa nhiễu nhương

 

Hơi thở cầm tù

Tình yêu cầm tu

Sức sống cầm tù…

Chỉ có “hơi thở của quỷ”* vươn vai rực rỡ

Chỉ có nhà thương căng mình rộng mở

Chỉ có nước mắt quê hương than thở cạn lời…

 

Khu phố tĩnh yên

bỗng thích nghi với nhịp màu sống mới

những shipper hăng hái lặng thầm

khoang dạ dày con phố mọc lên

những ruộng vườn giao hòa hương linh trời đất

chảy mạch nguồn thiêng năng lượng đồng bào

trăng mật uyên ương vẫn nồng lên trong đôi mắt xé chắn rào

những nụ cười tươi bung mắt sao chớp nháy

những em thơ vẽ lên mình tiếng gọi 5K…

 

Giữa bóng tối đêm dài mùa Covid

người Việt Nam đoàn kết sơn hà

như Cha Lạc Long Quân và Mẹ Âu Cơ khởi nguồn dựng nước

bật lên

những mầm xanh!

* Tên gọi khác của hoa Loa Kèn.

 

 

Trái tim du mục

Vệt nắng quất những làn roi lửa vào

cánh đồng hoang khô sém

ánh mắt gã cao bồi vẽ

những mùa thu heo may

lưng ngựa sưng phù vết cắn bóng mây

con quạ đen liếc gầy cặp sừng trâu sâu hoắm

ngao ngán màu da mốc xám

loảng xoảng

thanh mài kiếm của mấy loài khát máu

con tim gã ngục tù

trố nhìn…

 

Ngày trôi qua

khô khốc

 

Ngày trôi qua

bất lực

 

Ngày trôi qua

nhẫn nhục

 

Di cư.

 

Tôi nhặt lên hi vọng dưới dấu chân đám trâu rừng lấm màu thất vọng

cỏ tươi và nước mát

mùi máu tanh bò ra từ những cỗ máy xay thịt

ranh ma dưới dòng sông ngược hướng

ngọn cỏ bắc nhịp cầu

đám trâu rừng

đưa tim tôi đi bão!

 

 

Viết cho tôi

Câu thơ tôi

viết trong ánh hồng nguồn cội

viết những lời của máu

viết những gì nung nấu con tim

liếc dao cau chẻ

dọc những sợi gân ưa bò nịnh hót

thổi hỏa ngục thiêu

rụi những khúc xương tham phí, phi tiễn lợi danh

xóa sổ đầu thai

 

Tôi không quen

viết những lời gió phỡn phi lao

cong nếp màu giả dối

càng không viết những lời tâm địa của loài virus Vũ Hán

biến thể thượng thừa độc cô bại hoại

xóa sổ đầu thai

 

Tôi viết cho tôi

những vần thơ bếp núc

những nỗi đau đời tiếng kêu khô không khốc

những sinh linh chưa kịp đầu thai đã hóa thành sao thổn thức

những mật mã còn chưa siêu thực giữa “Vùng nước Chết”*

những mảnh đời vơ vất trắng ngày mai

và những

đúng

sai…

tôi không cắt nghĩa!

* Một trong những tên gọi khác của hồ Bà Dương (Giang Tây, Trung Quốc).

N.T.L (Nghệ An)