Ta lấy bút trời vẽ mây chơi – Thơ Bùi Minh Vũ

99
Tác giả Bùi Minh Vũ 

 

Vẽ mây

Ta lại lên núi Ấn

Uống nước Giếng Phật

Tự do

Ngắm mộ cụ Huỳnh

Lắng nghe Thần Chuông

Gạc những niềm riêng bên rặng Thạch Bích

Nối mắt chiều buông cửa Đại

Biển dang tay lấp lánh

Đồng lúa xanh

em về

hun hút núi Long Đầu

Ta lấy bút trời vẽ mây chơi.

11-2010

 

Dạ dày chim sẻ

Buổi chiều nhênh nhang

Anh thở bằng đôi mắt em

sợ có ngày không còn ánh sáng nhễ nhại

Những trận mưa nhì nhèo

Trôi về biển Kỳ Tân những ký ức

Chúng mình như cây đa đầu làng trong những lần gặp mặt

Gấp gáp con gà lên ổ

Những con bò vàng ra đồng Vạn An

Ta dìu nhau trong vòm trời ấy

Chẳng có bình ôxy và quán rượu

Chẳng đắn đo

khi em ghì anh

sợ trượt chân trên dốc đá Bàn Cờ

Có chút hương

cá bống sông Trà

ta từng đói ăn bên bờ kè đêm

Quảng Ngãi

Buổi chiều nhênh nhang

cứ như chìa ra nỗi buồn mời mọc

Một ly rượu không đáy

Một người không em

Ô hay Em bên anh mà sao ở cuối trời

Sao bây giờ mọi thứ xa xỉ và rẻ tiền

Anh thấy vòm trời chật chội như dạ dày chim sẻ

Ta cùng nâng tròn một giấc

Đến khi mặt trời mọc.

10-2010

 

Cát

Anh hốt những mụn cát biển Đông đi đổ trên sông Hằng

Vì em thích đi dạo ở Tha La Nại

Anh sẽ rửa cát sợ làm bẩn dòng xanh

Bẩn đôi mắt thiếu nữ Hindu

Anh quẳng máy ảnh 8.0

Quẳng camera cho quạ tha về Mumbai

Với nụ cười em. Mùa thu em

Anh hốt những mụn cát biển Đông đi đổ trên sông Hằng

Vì em thích quấn xác trong lớp vải đặt lên trên lớp củi

thân xác em lửa cười

Mỡ thơm nụ hôn đầu anh từng trao em nơi cửa Lở

Anh không muốn hắt hủi cát biển quê mình

Nên cùng em về Varanasi thiêu xác

Sông Hằng trong như nước mắt thánh nhân

Khi từ biệt quê hương

Ăn vài tô Don nóng

Ngậm mạch nha Mộ Đức cười như sắp cưới mùa xuân

chúng ta bay trên chuyến TG681

Nắm tay các vì sao

Đắp tấm mền trời

những mụn cát còn thơm mùi

còng gió.

10-2010
 
 
 

Lấp lóa

Những màu sắc lấp lóa

Sơn mặt người

Phun bóng trái tim

khi sáu mươi

Ngửa mặt nhìn vòm đêm rỗng

lấp lóa

Những ô chữ màu

Những con số màu

Những bàn tay màu nhiệm

Hành hình người

Lấp lóa hơ tay vào lửa

Lấp lóa sắc màu không có tuổi.

11-2010
 

 

 

Miếu thờ Âm Hồn

Những con sóng từng chở hồn anh đi lang thang trong đêm bão

Những con sóng trở lại

Nhưng anh vẫn không về

Miếu thờ âm hồn dựng bên bờ An Chuẩn

Khói hương bay nối kết những oan hồn

Anh không về bằng tấm lưng mốc thích

Mà hồn anh xanh thẳm khói nhang bay

Chiều nay

tôi nhìn Miếu thờ Âm Hồn biển ngoạm

Biển nuốt đi nhà cửa vợ con anh

Hồn của anh

Biển tha đi lần nữa

Chẳng còn đường trở lại

thế gian ơi.

11-2010
B.M.V