Trên thân thể gió mưa – Thơ Bùi Minh Vũ

569

Nhà thơ Bùi Minh Vũ 


Gặp gỡ

Anh dừng chân trên xa lộ

Nhặt mẩu tàn thuốc Adam

Mây bay tán nụ hôn người tình

Gió khỏa vuốt ve màu xanh trời thả xuống

Anh dừng chân trên thân thể gió mưa 

em đầu môi đường phèn đường phổi

Đóa hoa ngông cuồng chẳng sợ gió bàn tán tiêu diệt hình hài

Khi đôi mắt em to mặt trăng

Trái tim mắt kiến trên bụng 

Em hát bóng mặt trời chết đêm trái đất

Em tồn tại như sinh ra

Bánh mì thừa mứa đồng tiền băng giá tan tan ra

Sự gặp gỡ giữa thiên thần và quỷ sứ.

11-2010

 

Nụ hôn tát

Tất cả còn đó

Đá ngồi khóc ngàn đời không nước mắt

Em ra đi con tôm cong mình không chết thẳng

Ai hắt hủi vầng trăng vàng đọa đày thằng cuội

Anh ngồi câu bóng mặt trời

Bằng mồi câu sương khói

Tất cả còn đó

Em ra đi con gà bỏ chuồng cây cải héo hắt

Trên thân phận cỏ hoang cười ra nước mắt

Anh rồi cũng bắt được cái lưỡi câu ánh sáng

Các thiên thần cầu nguyện mắt chẳng bao giờ có tròng đen

Bầu trời đen 

Em mặc đồ đen

Anh chưa kịp mở mắt

Nụ hôn tát vào mặt.

11-2010

 

Ta đang ăn những gì

Trước khi tôi ăn tôi trói miệng

thắp nén hương bụi cây vừa chết

Tôi không bao giờ trở thành người khác

Ăn cơm quên mời người chết

Có lẽ em rồi cũng có ngày quên ăn

Ngày ấy nước sông Hằng trong nước mắt

Em là lửa thơm thịt mỡ

Hát vu vơ

Trên khói nhân gian

Trước khi tôi ăn người ta bỏ súng

Hát bài ca không lời 

Tự do cho con chim vô tội

Khóc đi em ngực anh còn viên đạn đồng

Thời chinh chiến hết rồi

Sao còn nghe tiếng súng

Hãy đốt hết những chiếc quan tài lau khô những giọt mộ đêm 

Ta muốn hỏi em đang ăn những gì?

Đang ăn những gì?

Những gì?

11-2010

 

Lẻ chim mây

Lẻ chim mây

nương bóng khuất

Người thi sĩ buồn lòng

cây khô núi trọc

11-2010

 

Đêm nông nô

Sương khói đầy đôi mắt 

Bầu trời chẳng trong 

Nhặt cành tay trên đồi 

vỡ vạc miền đất hoang vô thức

ngàn câu thơ mất linh hồn

Chữ chẳng còn ngay thẳng

xiên xẹo chân lý

người không uống say lè nhè

khạc ra nắng xuân chết cóng

Trách gì em 

câu thơ bị cắn

máu chảy vần vè 

Xiêu vẹo đêm nông nô.

11-2010

 

Nụ mầm bất lực

Người ăn xin thường đi qua

Ngôi biệt thự xây lúc nào

Trưởng làng chưa biết

Nhưng phát hiện có người ăn xin

ba chân

Nắng vỗ vào mặt mưa vỗ vào mắt

Người ăn xin ngồi xuống no nê sắc thu vàng

Mọc lên một nụ mầm bất lực

gặm cánh cổng ngôi biệt thự.

11-2010