Chùm thơ về mẹ của Vân Hà

1015

Triền đê còn dấu chân mẹ…

Con rời
xa mẹ ngày mưa

Mưu sinh khắp chốn
vẫn chưa trở về

Gian truân
vất vả mọi bề

Bão giông nào vỗ
cơn mê êm đềm

Ven rừng
ngan ngát hương sim

Đời đen phận bạc
cuốn chìm tuổi thơ

Chiều nghiêng
bóng núi xa mờ

Dáng ai khấp khểnh
đợi chờ bóng con

Câu thơ
năm ấy chưa tròn

Áo tơi che chở
đời con nhọc nhằn

Lưng còng
mắt mỏi
da nhăn

Vết thời gian
đã in hằn
tháng năm…

Tết này
con trẻ về thăm

Chỉ nghe tiếng gió
thì thầm bên tai

Mộ phần
nằm dưới cội mai

Triền đê còn dấu
chân ai mỗi chiều…?


Tác giả Vân Hà.

Lá cỏ có hơn ta? 

Ai đem tia nắng ra đồng
Soi từng nhát cuốc mẹ trồng mạ non

Ai đem rây hạt mưa tròn
Tưới lên cây lúa mẹ còn chân quê

Bao năm xa xứ con về
Vẫn xanh bờ cỏ triền đê mẹ chờ

Cả đời con mãi tôn thờ
Tiếng ru ngọt lịm, câu thơ nuột nà

Mẹ là dòng chảy phù sa
Cho con lặn ngụp bao la tình người

Mồ hôi đổi lấy nụ cười
Thế gian chẳng thể có người nào hơn

Nát nhàu vai áo bạc sờn
Dầu ai gấm lụa đâu hơn mẹ mình

Truân chuyên mỗi bước đăng trình
Bên ta luôn có bóng hình mẹ yêu…

Nghĩa ân của mẹ quá nhiều
Đáp đền hiếu đạo biết nhiêu cho vừa

Một lòng phụng dưỡng sớm trưa
Kẻo thua lá cỏ che mưa cho người

Ngày sau còn lại bên đời
Vẫn là lá cỏ che nơi mẹ nằm…!

Lời của mẹ

Mẹ nói…
Chiếc lưỡi yếu mềm
Nhiều bận tổn thương
Bởi hàm răng chắc
Nhai vội chẳng nhường
Ngẫm mà dở dở ương ương
Lưỡi còn răng mất lẽ thường thế gian

Mẹ nói…
Những đám mây trời
Cuộn khói quàng hơi
Lượn lờ qua núi
Sừng sững đấy thôi
Tưởng đâu vững chãi hơn đồi
Cũng không cản được từng hồi mây bay

Mẹ nói…
Suối mượt dường tơ
Như vải lụa đào
Chảy xuyên rừng trúc
Chẳng thể ngăn rào
Sự đời như giấc chiêm bao
Dịu dàng mà cũng nghiêng chao thành trì

Mẹ nói…
Tiền lễ hậu văn
Tu sửa đạo đời
Hòa nhân xử thế
Khôn khéo lựa lời
Trăm năm một kiếp làm người
Chi sơ bản thiện đẹp tươi giữ gìn.

V.H