Chúng ta đang xếp hàng – Thơ Bùi Minh Vũ

1140

Tác giả Bùi Minh Vũ 

 

Bông huệ  

Con đường ô tô inh ỏi người

Tiền bay ngơ ngáo

Giọt sương rơi tỉnh táo

 

Đóa huệ lặng câm

Thách đố

Thế gian

 

Bất lực

Chưa hề cũ

Ảm đạm trong đôi mắt trẻ thơ.

 

Bên em 

Bên em không có ngày kết thúc

Chẳng có đêm tàn

Và trăng tan

Quên cả thế gian.

 

Gửi người thầy khả kính 

Đêm qua thấy mặt trời chết

Ông để lại tờ di chúc

Nhờ gió mang đến cho tôi

Nét nhòe ú ớ:

“ ?

!

.”

***

Thầy hỏi:

“Cậu có học ngữ pháp không?”

“Em làm luận văn dấu câu.”

“Hãy đốt và nhậu với ta!.?”.

 

Mắt em 

Mắt em nhấn chìm thế giới

Trái tim vớt anh lên.

 

Bữa cơm chiều

Trong giấc mơ xuân

Trên thảm hoa hồng đỏ

Mùi hương loãng ánh nắng mai xanh thắm

 

Bóng dáng anh giọt sương

Tan nhòa khoảnh khắc

Hương thơm nấu bữa cơm chiều.

 

Anh khát nghe muôn đời 

Em như cây đàn anh treo trong phòng ngủ

Sợ rớt

Anh đóng một cây đinh thật to

Tay anh cán cuốc

Như khúc củi không dám đụng vào cây đàn thùng

Tai anh quen với tiếng đàn treo

Phát ra thanh âm con vịt lạc

Tiếng ễnh ương trườn qua mương

 

Đêm anh mang rượu đến

Chậm mất rồi

Dây đứt

Những âm ba rộn ràng đâu hỡi

Người tình ơi

Mãi mãi là cây đàn anh treo trong phòng ngủ

Nghe muôn đời khát khao…

 

Hương cỏ 

Gặp em lần đầu

                         muốn gặp em lần nữa

Nghe tiếng gió gần

                         cứ ngỡ tiếng em xa

Không gian anh

                         đêm nay là ngọn lửa

Cháy tìm em

                         hương cỏ thoảng bao la.

                  

Em gọi tên anh bằng bộ ngực 

1

Thực sự em là nước

Chảy vào miệng anh hàng ngày

Không bao giờ chướng bụng.
 

2

Tay em như sợi dây

Treo cổ anh thòng lọng

Anh thở sâu hơn. 

3

Mắt em là khối lửa phụt lên từ mặt đất

Càng gần anh càng lạnh

Càng xa càng thấy nóng

 4

Tóc em là khúc kinh cầu

Xỏ vào tai anh đêm vắng

Tiếng thất thanh đau đáu

5

Em gọi tên anh bằng bộ ngực

Anh cúi đầu

Ăn năn sân hận

6

Em thở dài như sợi chỉ vá cuộc đời anh

Kiếp trước

Anh chưa hề bố thí

7

Một đêm

Em cầm sợi dây chuyền bằng nước mắt

Tròng vào đầu anh sự khôn ngoan

 8

Anh nhìn em đi chạm vào núi

Ký ức vỡ ra

Tỉnh giác.

9

Chúng ta đang xếp hàng

Tiến về phía trước

Sao cái đầu em ở phía sau?

B.M.V