Đắng lời yêu em – Thơ Nhật Quang

160

Nhà thơ Nhật Quang

 

 Tình yêu mùa Co-vy

Ra đường ai cũng khẩu trang

Chỉ hai con mắt ngỡ ngàng nhìn nhau

Từ khi nạn dịch thảm sầu

Từ nơi Vũ Hán bên Tàu lây ra

Dịch Virus Corona

Bao nhiêu người phải lìa xa gia đình

Ôi thương đau, ôi tội tình!

Bệnh đâu giáng xuống thình lình khắp nơi

Lòng anh cũng thấy rối bời

Phải xa em cả tháng trời nhớ nhung!

Muốn gặp em cứ bảo “đừng”

Vì con Virus bay lung tung rồi

Gặp em anh phải hôn môi

Cho nên sợ lắm… buồn thôi cũng đành

Anh ơi! Tình vẫn mãi xanh

Mai kia hết dịch, ta dành cho nhau

Từ nay anh nhớ một câu

Chỉ hôn… qua máy*, đỡ buồn tí nhe!

Lời em dặn, anh phải nghe

Qua mùa Virus mới khoe mọi người

Tình yêu mùa dịch ai ơi!

Valentine đến, đắng lời… yêu em

Cầu xin thế giới bình yên

Thoát con virus, khắp miền an vui

Tim anh cũng nở hoa tươi

Nụ hôn ngan ngát hương ngời trao em.

—        

* “máy”:  Điện thoại  

 

Đại dịch virus corona 

virus corona ơi!

Sao mi ác độc với người thế nhân

Chưa vui hết trọn mùa xuân

Đã mùa tang tóc, ly trần thương đau

 

Người dân Vũ Hán thảm sầu

Một trời u ám nhuộm màu thê lương

Xuân về phủ kín màn sương

Khắp nơi phong tỏa, phố phường vắng tanh

 

Corona hại dân lành

Từ quê cho đến thị thành khóc than

Corona đã tràn lan

Bao nhiêu xác chết trên giàn hỏa thiêu

 

Người dân khắp chốn tiêu điều

Cầu mong nạn dịch sớm chiều mau qua

Vaccin trị Corona

Cho chúng tan biến, tránh xa con người

 

Nguyện xin Thượng Đế trên trời

Đoái thương nhân loại khắp nơi địa cầu

Thoát qua nạn dịch bể dâu

Bình yên cuộc sống, đẹp màu thắm tươi.

N.Q