Lê Hoàng Anh – Thánh thót giọt mưa rơi

724

 

Nhà thơ Lê Hoàng Anh

Tìm lại tuổi thơ

Anh tìm lại tuổi thơ bên em

Giật mình chợt nhận ra 

Mình suýt nữa đánh rơi mất mình

Giữa bụi trần ám khỏi

Anh soi thấy trong thơ ngây em đấy 

Trong vắt tuổi thơ anh

Cứ tưởng

Cuộc đời là sa mạc bon chen

Mình chút nữa cũng thành sa mạc

Hóa ra

Vẫn còn những ốc đảo tươi xanh

Chỉ tại mình không tìm về hướng ấy

Để nâng niu những đóa hồng rạo rực 

Với hy vọng hóa thân cùng lá xanh

 

Cảm ơn em 

Dòng sông xanh biếc

Khoảng trời êm ả

Cho anh tĩnh lặng tâm hồn

  

Khúc Khai Trầm

Trong em

Tôi biết một miền xa thẳm

Ký ức của thời ngọt đắng

Hay trong tôi 

Rơi nốt nhạc trầm

 

Như thu

Thiêm thiếp vàng trong lá

Cứ bình yên sắc thắm một vòm trời

Chân trời ấy để riêng em nhé

Thầm gọi vào thánh thót giọt mưa rơi

 

Trong em 

Biển sóng rì rào không tuổi

Mãi vào thu

Xa lắc ngủ quên

Và tôi biết

Cũng có mình trong đó

Thả nốt trầm

 Cho cúc nở vẹn nguyên

 

Có một nơi trái tim

Có một nơi trái tim làm điểm tựa

Biết lắng nghe, biết nói nhỏ êm đềm

Biết suy tư nói điều giản dị

Cho tâm hồn như diều gặp gió lên

 

Có một nơi trái tim trong trẻo

Nói với ta về cuộc sống đời thường

Nhặt nhạnh cho ta những hạt vàng

Ta trót để rơi lấp lánh

Giữa những điều đơn giản nhất

Để làm nên cuộc sống Trầm Hương

 

Nơi trái tim yêu dấu

Cho ta mùa xanh của những bến bờ

Cho ta lắng nghe mình thao thiết

Cho lòng ta bỗng hết bơ vơ

 

Ta đốt trái tim thành ngọn lửa

Mang dũng  khí của trường ca Đam san

Mang âm hưởng tiếng vọng đại ngàn

Ta hiến dâng cho Tình Yêu Cuộc Sống

                     

Sao kim xanh

Anh nhìn mắt em

Tin cậy

Vì tràn nắng xanh

Của  sao Kim trong ấy

Tiếng chuông xanh

Đến gõ cửa tim anh

Là ngôi sao Kim

Xanh biếc anh tìm

Là nhạc khúc

Cùa thời nhỏ dại

Vang động

Cho lòng anh bỏng cháy

Lê Hoàng anh