Nguyễn An Bình – Thầm gọi bước ai về

236

 

Nhà thơ Nguyễn An Bình

 

Quán mưa

Tặng hai bạn Thành Trung và Thiên Nga

 

Quán là mưa – sao trời đầy mây trắng

Màu nắng vàng thành áo lụa em đi

Đường anh qua mai anh đào còn hẹn

Chỉ lá non thầm gọi bước ai về.

 

Mắt là mưa – cho lòng anh trỉu ướt

Lạnh đời nhau còn thơm ngực xuân thì

Đời quanh co nên dốc tình rêu trượt

Cánh chim buồn chờ đến phút thiên di.

 

Phải là em nụ tầm xuân tím biếc

Dẫu tàn phai vẫn thơm ngát hương trầm

Tiếng thác reo dội nước trời vào đá

Khắc câu thề lời hẹn ước trăm năm.

 

Tóc là mưa – ngọt thơm dòng suối hát

Chảy miên man trong sâu thẳm đại ngàn

Anh khách lạ lang thang cùng phố núi

Em có đứng chờ cuối dốc sương tan?

 

Tình là mưa – nên tình trôi vội vã

Đến rồi đi như gió núi mây ngàn

Con chim lạ rúc buồn trên ngói cổ

Nét rong rêu chìm dấu tích thiên đường.

 

Mai xuống núi em nghiêng thành chiếc lá

Biết có còn quấn quít để tìm nhau

Bàn tay ấm giữ tình Người Đà Lạt

Màu hoa đào xin hồng nở mai sau.

Đà Lạt, 17/7/2019

 

 Chim trên tường tu viện cũ

 

Tiếng chim hót trên tường tu viện cũ

Trơ tháp chuông hoang phế tự bao giờ

Màu mây xám một ngày mưa tháng bảy

Ngơ ngác nhìn sóc gậm hạt thông khô.

 

Cây thập giá chơ vơ cùng rêu mốc

Gánh lên mình bao phế tích trầm luân

Mái vòm cong chứa bao điều bí mật

Đưa tôi về bao thế kỷ hồng hoang.

 

Đôi mắt đẹp người nữ tu ngày ấy

Nét thiên thần đọng lại dấu thời gian

Ngày chủ nhật trong niềm vui thánh lễ

Lạc về đâu qua những dốc thông ngàn.

 

Tiếng chuông ngân còn không khi chiều xuống

Quanh ngọn đồi bóng núi đã dần buông

Dòng ký ức cuốn trôi đời nghiệt ngã

Nét phong trần đầy vết khắc tai ương.

 

Ngôi nhà nguyện đã xanh màu rêu phủ

Tôi về ngang như muốn nói bao điều

Ừ có lẽ tôi chỉ người khách lạ

Nên tâm hồn chùng xuống tận cô liêu.

 

Trên vòm tháp bóng chim nhìn u uất

Hót vu vơ những âm sắc thật buồn

Nét ma mị ẩn trong từng khung cửa

Trên lối về chìm đắm hạt mưa sương.

25/7/2019

Nguyễn An Bình