Thơ qua vòng sơ tuyển: Chùm thơ dự thi cuộc thi “Nhân nghĩa đất phương Nam” (đợt 21)

930

Ảnh minh họa – Nguồn internet

 

VŨ QUANG TRẠCH

Những ngày này

Trước bàn phím

Những ký tự dàn hàng

Cảm thức rưng rưng…

 

Viên gạch lát

Vuông mình nuôi hè phố

Mong manh chiếc vé số

Tự xếp cuộc đời mình

Tán những cây sao

Lợp mây trời ngửa mặt

Tiếng rao hủ tiếu khuya

Dài nhịp nối xâu đêm.

 

Hàng

Hàng…

Những lọ vắc xin

Giường bệnh nhân, máy thở, bình ô xy, chuyến xe vào, ra… bệnh viện

Lòng từ thiện nâng bước chân từ thiện

Nhìn nhau ngấn mắt lương dân.

 

Có thể thành phố, còn len lỏi lạch nước đen

Ngoẹo cong bản năng xói đất

Rều rác ẩn giữa phù sa lớp lớp

Niềm tin tìm… Dòng dẫn chảy an nhiên.

 

Lồng lộng đất phương Nam

Hơi thở

Nhường hàng…

 

Thành phố trong con

Con! Con gái lớn của cha

Con đã chọn thành phố nơi cha đổ máu xương giải phóng

Là nơi lập nghiệp đời con.                                                              

 

Con đã là con của đất phương Nam

Uống nước mát vị phù sa nơi dòng sông chín nhánh

Ăn hạt gạo trắng mồ hôi áo bà ba

Giọng Nam bộ lớ lơ mỗi lần con về quê miền Bắc.

 

Con tự hào được sống nơi thành phố mang tên Bác

Cha thuận lòng

Con có thể yêu thương người trai phương Nam

Cùng nhau lớn lên

Trong lòng hàng triệu thảo dân từ mọi miền xứ sở.

 

Cha biết những ngày. Đại dịch hoành hành gian khó

Những thầy thuốc như con

Cùng đồng nghiệp trầm mình

“Lương y như mẹ hiền”. Lòng yêu thương, nhân nghĩa

Bóng áo trắng lặng im, hẻm phố gọi ân tình

 

Lúc này đây con ơi

Không ai nói nhiều đến hy sinh, đến quên mình

Chất dân tộc, “rất phương nam”

Biết sống cho nhau. Đồng bào ta đầu đen máu đỏ

Hãy cố lên cùng cộng đồng… Con nhé!

 

Tâm, trí con

Thành phố đất phương Nam!

 

Thức cùng “nhân nghĩa đất phương Nam”

Đồng nghiệp văn chương phương Nam

Cuộc thi thơ

Chúng ta thức cùng nhân nghĩa

 

Những ngày cách ly, những ngày phong tỏa

Thành phố kiệt mình ứng phó

Cánh cửa mở ra chắn thép khép vào

 

Những ngòi bút mong được là mũi tiêm

Những phím nhấn mong đủ thành toa thuốc

Lời thơ nhạt khó cảm thương vùng dịch

Lòng chữ ta còn

Tâm chữ ta vương

 

“Việc nhân nghĩa cốt ở an dân”(*)

Nơi hẻm lội phố phường

Trong liều vắc xin

Trong rộng hẹp ô ngăn bệnh viện

Giá chờ viên thuốc đắng

Tiếng còi xe hú vội ngoắt cong sân…

 

Ơi đồng nghiệp phương Nam!

Thơ mong

Chớp xanh lời lay thức

Từ đâu đó những bật mầm rất thực

Nhân nghĩa đời lan tỏa bóng sao khuê

 

Đêm mở rồi

Con chữ tìm ra…

* Lời trong “Đại cáo bình Ngô” của Nguyễn Trãi.

V.Q.T

 

 

ĐINH HẠ

Nửa quê ở đất phương Nam 

Người đi từ thuở lưu dân

Cải tên đổi họ gian truân dặm trường

Người đi từ thuở mang gươm

Phương Nam mở cõi cố hương mịt mờ

 

Người đi từ thuở ba lô

Bình tông, tăng võng, lương khô băng rừng

Một trưa tay bắt mặt mừng

Một đời ở lại bao dung Sài Gòn

 

Người đi từ thuở chân son

Hồ sơ xin việc vui buồn cầm tay

Khu công nghiệp, công nhân may

Tình người ngõ hẻm đong đầy yêu thương

 

Tìm quê giữa chốn phố phường

Mỗi năm họp hội đồng hương một lần

Vẹn nguyên cái nét tảo tần

Nắng mưa gom góp lâu dần thành quê

 

Ngờ đâu dịch dã ùa về

Gian nan chồng chất bộn bề cách ly

Vẫn tin như thuở ra đi

Đất lành chim đậu cớ gì hoang mang

 

Nửa quê mình ở phương Nam

Nửa quê mong ngóng bình an xứ người…

 

Sài Gòn thương thiệt là thương

Sài Gòn hổng có gì đâu

Người xe tấp nập chen nhau chật đường

Hàng cây lớn chẳng kịp buồn

Tinh khôi mưa nắng đã hương dậy thì

 

Sài Gòn ngõ hẻm nhiều khi

Người dưng tứ xứ cụng ly nghĩa tình

Dập dờn sóng nước mé kinh

Giang hồ phiêu bạt bỗng thành quê hương

 

Sài Gòn thương thật là thương

Bao dung từ một quán cơm vỉa hè

Không dưng nước mắt cay xè

Nghĩa tình lẫn giữa bộn bề bon chen

 

Sài Gòn ngộ thiệt à nghen

Giọng Nam giọng Bắc nên duyên vợ chồng

Ừ thì gạo chợ nước sông

Đất lành chim đậu cũng lòng rưng rưng

 

Sài Gòn mình gọi là cưng

Tình yêu đi đến tận cùng là thương

Vì nhau mà hóa quê hương

Nào ai tính thiệt so hơn bao giờ

 

Sài Gòn khói bụi mộng mơ

Xàng xê vọng cổ chiều mưa rầu rầu

Sài Gòn hổng có gì đâu

Người dưng cứ thế thương nhau, em à!

 

Viết từ những cuộc di dân

Người xứ Bắc, kẻ miền Trung

Nên duyên chồng vợ miệt bưng Sài Gòn

Rồi lập nghiệp, rồi sinh con

Thân thương ngõ hẻm vui buồn thành quê

 

Cố hương vời vợi tàu xe

Đồng lương ít ỏi nẻo về gian truân

Từ nông nhân hóa công nhân

Tình yêu bén rễ nảy mầm nơi đây

 

Người đi mở cõi thời nay

Sài Gòn hào sảng vòng tay nghĩa tình

Bao dung chẳng kể rách lành

Chồn chân phiêu bạt đất lành ngụ cư

 

Chiều chiều vẳng tiếng hát ru

Giọng Nam, Trung, Bắc ca từ hợp vang

Từ ba lô xách rời làng

Phù sa châu thổ cưu mang phận người

 

Bỗng đâu dịch bệnh để rồi…

Sài Gòn đau, đau nẻo đời tha phương

Tha hương bỗng hóa cố hương

Cố hương bỗng hóa nẻo đường hồi sinh

 

Dặm đường thiên lý trường chinh

Vẫn thương quay quắt nghĩa tình phương Nam

Mai rồi phố sẽ bình an

Bốn phương tám hướng hành trang trở về…

Đ.H

Chùm thơ dự thi cuộc thi “Nhân nghĩa đất phương Nam” (đợt 20)

Thơ dự thi gởi về email: hoinhavan2021@gmail.com