Thơ qua vòng sơ tuyển: Chùm thơ dự thi cuộc thi “Nhân nghĩa đất phương Nam” (đợt 5)

951

Ảnh internet

 

XUÂN TRƯỜNG                               

Xin đừng lừa nước mắt Sài Gòn

Sao lại bảo nhà giàu cũng khóc

Giàu nghèo gì mà không rơi nước mắt lúc thương nhau

Khi biểu hiện tình thương có lời nào tận cùng hơn nước mắt

Nếu nghèo mà cứ khóc thì hoá ra mình bất lực – yếu hèn

Giàu mà cứ cười thì ta như vô cảm trước mọi lầm than

Sài Gòn khóc vì cảm kích những tấm lòng chia sẻ của muôn nơi

Từ Bắc, Trung, cao nguyên đã dồn cả sức của sức người

Nhanh chân cứu Sài Gòn trong cơn hoạn nạn – hiểm nguy.

 

Sài Gòn không khóc trước giặc ngày xưa và dịch Covid-19 bây giờ

Sài Gòn đương đầu với dịch – giành lại sinh mạng con người

Trước nanh vuốt của tử thần cứ rập rình – không biết đâu đón đợi

Sài Gòn văn minh thủy chung nghĩa tình mà cũng dễ dàng nước mắt

Người ta lại nở bày ra chuyện không đâu để lừa nước mắt Sài Gòn

Chuyện shipper chuyển hài cốt người chết, đã động tâm linh

Chuyện “bác sĩ Khoa” rút ống thở của Mẹ để cứu phụ nữ song sinh

Nhiều người đã trượt chân theo tin giả mà hoang phí đức tin.

 

Đừng làm dao động những chiến sĩ  chống dịch ở tuyến đầu

Đừng gây hoang mang thêm cho lòng người đang nhói buối

Xin đừng lừa nước mắt Sài Gòn lần nữa trong buồn thương!

 

Lời của những con phố

Chúng tôi sinh ra có đứa cùng tuổi với Sài Gòn, có đứa sinh sau…

Chúng tôi đã già đi cho Sài Gòn trai trẻ, tất cả oằn lưng vì sự nghiệp Sài Gòn

Đã mấy trăm năm chưa hề mỏi mệt, đã quen lưng cho người xe tấp nập đi về

Chúng tôi hiểu Sài Gòn hơn ai hết, hành trình dựng xây những kết thúc – bắt đầu

Những chuyến bay đêm về đến Sài Gòn chậm dần nghiêng cánh xuống

Chúng tôi đẹp như những dòng sông chảy qua lịch sử thăng trầm

Như sông Ngân trôi về vô tận, và Sài Gòn huyền bí những đêm đêm…

 

Vậy mà hôm nay chúng tôi lạnh vắng đến thưa lòng vì Sài Gòn nhiễm dịch

Nằm lười biếng nhớ người, nhớ xe, đâu những chiều trai thanh gái tú

Chỉ nghe tiếng còi cấp cứu nối nhau, vội vã bước chân hành quân chống dịch

Đâu âm vang xa lắm những phận người đang gọi nhau trong trận đồ Covid-19

Cấp cứu ở đâu? Và cách ly ở đâu? Ôi hôm nay tháng ngày như chầm chậm lại

Mỗi phút trôi qua sao quá nặng nề, người thương nhau giữa trập trùng dâu bể!

 

Chúng tôi đã đếm được bao nhiêu những gót chân tứ xứ đến Sài Gòn hoa lệ

Đất lành chim đậu biết bao nhiêu người ở lại với Sài Gòn hôm nay

Những bước chân lưu dân mấy trăm năm xưa từ thời Chúa Nguyễn – Đàng Trong

Về phương Nam mênh mông sông nước phù sa, họp lưu văn hoá những vùng miền

Nơi giao hoà các tập quán và phong tục, những người xa xứ mến thương nhau

Chống chọi với thiên nhiên bằng mồ hôi chan chứa nghĩa tình…

 

Chúng tôi xin nguyện cầu cho Sài Gòn reo vui trong những ngày bình yên trở lại

Và xin lại oằn lưng cho người xe – những bôn ba xuôi ngược – lại bắt đầu!

X.T

 

 

ĐINH VƯƠNG KHANH

Đừng sợ nhé con yêu

Đừng sợ nhé con yêu dẫu bốn bề dịch bệnh

Đường mưu sinh đơn độc xứ người

Hãy nhìn ra ngoài kia: bao “chiến binh” đổ mồ hôi, cả máu

Vì bình yên mà chấp nhận con ơi!…

 

Đừng sợ nhé nếu ngày mai tai họa có đến nơi

Hãy đón nhận như chiến sĩ can trường bước vào trận chiến

Hiên ngang đối diện

Dũng cảm lên con, tất thảy sẽ nhẹ nhàng…

 

Trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng phải chớ hoang mang

Tuân thủ 5K và niềm tin vào chiến thắng

Khi Tổ quốc cần sẵn sàng tình nguyện

Giúp đỡ ai kia cũng là cứu chính mình.

 

Chắc chắn một ngày nhân loại sẽ bình yên

Con trở về an vui trong vòng tay ba mẹ

Mạnh mẽ nhé con yêu vượt qua nỗi sợ

Những giới hạn tầm thường để vươn tới thanh cao.

20/6/2021

 

Trắng và đen

Song song cùng tồn tại

Trong tâm, trí mỗi người

Là cuộc chiến thầm lặng

Bản chất: trắng và đen .

 

Trắng – tự hào lung linh sắc áo

Trắng – niềm tin lý tưởng sáng soi

Trắng – nhiệt huyết, chuyên môn vững chắc

Trắng – thiện tâm tương ái bao đời

 

Đen – bản năng sinh tồn nỗi sợ

Đen – cái tôi vị kỷ hẹp hòi

Đen – “đục nước béo cò” danh lợi

Đen – bàng quan vô trách nhiệm với đời

 

Trắng và đen trong mỗi con người

Sự tồn tại tự nhiên tổng hòa song song vốn dĩ

Đó thuộc về bản chất

Nếu không làm chủ được mình cái xấu sẽ vượt lên…

 

Trong cuộc chiến cam co chống dịch

Bao hiểm nguy rình rập quanh mình

Muốn ca khúc khải hoàn rạng rỡ

Mỗi con người cần phải biết hy sinh

 

Gạt hết đi cái tôi bản ngã

Bởi vị kỷ hẹp hòi

Tìm về với nguyên sơ tính thiện

Lấy hạnh phúc cộng đồng cho ta trọn niềm vui

7/8/2020

 

Chiến tuyến chống dịch trên biển

Tôi đến thăm các anh – những người lính trấn biên ải phương nam mùa dịch

Biển động triều dâng cuồn cuộn sóng xô bờ

Con tàu nhỏ oằn mình trong bão tố

Bước chênh chao vẫn rộn rả tiếng nói cười.

 

Xuân đã cận kề rồi đấy các anh ơi !…

Hỡi những người lính quân hàm xanh giữa trùng trùng biển cả

Thêm một cái tết xa nhà phải đâu là chuyện lớn

Bình thường thôi như cây cỏ mướt xanh đời…

 

Dáng các anh sừng sững giữa trùng khơi

Bức trường thành dựng theo hình đất nước

Mỗi hải lý biên thùy ghi số tàu thân thuộc

Điều “trên hết, trước hết” lúc này là nhân dân được bình yên.

 

Xin chúc các anh biển lặng êm đềm

Vững tay chèo và niềm tin vào chiến thắng

Để chân lý thêm một lần khẳng định:

“Chẳng khó khăn nào khuất phục nổi Việt Nam”

 

Dáng các anh – sừng sững trường thành…
01/2021

Đ.V.K

 

 

HUỲNH DŨNG NHÂN

Đất nước và những chuyến đi

Con muốn về nhà lắm phải không con?

Bởi chuyện phải cách ly con chưa hình dung được

Cơn đại dịch đang phủ trùm đất nước

Không gian thảng thốt còi xe cứu thương

 

Xưa ba đi dép cao su với lương khô lên đường

Nay con về quê với mì tôm và khẩu trang kín mặt

Xưa Bắc vào Nam, miền Trung vào Tây Nguyên di dân, đánh giặc

Nay ba miền chung một cuộc hành trình

 

Ba miền cùng hành quân để chia sẻ nhiều hơn

Hãy làm quen với những chuyến đi xa con nhé

Đất nước mình biết khoác ba lô từ thời thơ bé

Mới 9,10 đã nhớ những vòng tay

 

Thương ông bà nội tập kết thời đánh Tây

Ra Bắc tưởng 2 năm, rồi 20 năm đằng đẵng

Những cái vẫy tay chào nhớ thương và hy vọng

Đêm nằm tính năm, chứ không tính bằng ngày.

 

Mọi chuyến đi, để con được trở về

Hàng vạn người đang lên đường chống dịch

Lại di tản, lại tiến về phía trước

Đứa bé 9 ngày tuổi cũng biết hành quân

 

Yên tâm đi con, hết dịch ba sẽ đón con lên

Sài Gòn đang chuyển mình, giữ gìn từng nhịp thở

Nhưng được vậy nhờ biết bao cô chú

Đang ngày đêm chiến đấu với Cô Vi

 

Biết nhận về và cũng biết cho đi

Mình cực một, các bác sĩ cực ngàn lần con ạ

Biết ngồi yên, biết lên đường vì tất cả

Với yêu thương tràn ngập trong tim.

2021

 

 

Mai hết dịch

Mai hết dịch. Ta sẽ bay ra đường

Đi bốn phương ngắm nụ cười trong nắng

Mai hết dịch. Ta nắm tay bè bạn

Đời thênh thang hết ngày tháng cách ly.

 

Mai hết dịch. Ta tiếp tục bước đi

Chợ lại họp, thành phố vui công sở

Con trẻ đến trường, nhà nhà mở cửa

Bữa ăn không tằn tiện nữa rồi.

 

Mai hết dịch, thương lắm các bạn tôi

Trực chiến gần nhà, hết dịch mới về thăm mẹ

Mai hết dịch, những lứa đôi thủ thỉ

Ta chọn ngày làm đám cưới được rồi.

 

Mai hết dịch, trở lại nhịp sống thôi

Vẫn nhớ mãi những thiên thần áo trắng

Hàng ngày tặng hoa cho người ra viện

Cô phóng viên khóc đọc bản tin vui.

 

Mai hết dịch. Ngày cũ đã qua rồi

Ta ngoái lại nhìn những ngày sống chậm

Cúi đầu thương những người không may mắn

Thả cánh hoa buồn, những nỗi buồn

khôn nguôi.

 

Mai hết dịch, nhưng còn mãi tình người

Biết sát vai cùng vượt qua thử thách

Chưa hết nghèo lại vướng vào đại dịch.

Thắng trận này. Ta cười mà mắt cay.

 

Mai hết dịch. Lời chào lúc chia tay

Đầy tin tưởng, lạc quan, và hứa hẹn

Mai hết dịch. Xin cảm ơn cuộc sống

Cho ta thêm tin yêu đất nước mỗi ngày.
 2021.

H.D.N 

Chùm thơ dự thi cuộc thi “Nhân nghĩa đất phương Nam” (đợt 4)

Thơ dự thi gởi về email: hoinhavan2021@gmail.com