Bình Địa Mộc – Bưng biền ếch quẫy lá môn

75

 

Nhà thơ Bình Địa Mộc

Về miền Tây

Đi rồi nghỉ nghỉ rồi đi
nơi ngọn gió mặn gầm ghì mái tôn
bưng biền ếch quẫy lá môn
cánh đồng xoắn bước chân dồn bờ kinh

Cầu tre lắc lẻo cá Linh
ngắt bông Điên Điển mà đinh ninh rằng
nắng mưa vốn dĩ thường hằng
vẫn về đây dẫu muộn mằn lũ ơi

Phận tôm tép nhảy chơi vơi
lưới lưa thưa lọt vòm trời so le
ngoằn ngoèo đáy lạch đít ghe
đầu con lươn đội bùn đè ngó sen

Rớ sưa mòn mọt lóng phèn
hai bên Tắc Ráng sóng chèn bờ xiên
giấc mơ nhét dưới mái hiên
chiếc loa kẹo kéo đảo điên câu hò

Đò đợi sông sông đợi đò
miền Tây đợi lũ về vò võ đau
cây ngô gãy đọt lá nhàu
cánh đồng lúa bạc phết màu phù sa

 

Nụ hôn buồm

Em trôi về biển cả
rặng san hô thầm thào

Leo meo qua hàng rào
chuồn chuồn kim ngước mắt

Quay đều vuông xúc xắc
ngón tay thon rối bời

Ngó lênh nghênh bầu trời
cánh chim dường mệt mỏi

Cúi đầu liêu điêu hỏi
cỏ non sống bằng gì

Cánh diều bay vu vi
sợi dây chùng thế kỷ

Cột đèn đường hoen gỉ
bầy phù dung mắt cay

Em xin làm mây bay
cùng chim trời cá nước

Quyện vào anh say khướt
bữa tiệc màu thiên nhiên

Tiểu hành tinh bung biêng
chuyển mình quanh vũ trụ

Làm dòng sông quyến rũ
theo lá vàng rụng rơi

Dạt dào thuyền xa khơi
rì rào con sóng vỗ

Ngã vào anh lỗ chỗ
nụ hôn buồm rách tơi

 

Đồng Tháp

Anh tháp nắng em tháp mưa
cánh đồng tháp gió lưa thưa cánh đồng

Áng mây tháp phận bềnh bồng
bầu trời tháp khoảng chân không bầu trời

Ánh trăng rằm tháp rạng ngời
vì sao nhấp nháy tháp đời đẹp sao

Núi thấp tháp ngọn núi cao
con sông tháp nước chảy vào dòng sông

Biển cả tháp cả mênh mông
cơn sóng vỗ tháp hừng đông chòng chành

Thân cây tháp nhánh tháp cành
bờ môi tháp nụ hôn dành bờ môi

Ta về Đồng Tháp sóng đôi
trai tim tháp nhịp bồi hồi trái tim