Cầm câu thơ ngỡ đang cầm tay em – Thơ Bình Địa Mộc

343

 Nhà thơ Bình Địa Mộc

Rồi thôi

Rồi đàn heo sẽ tái đàn
Rồi mùa xuân sẽ rộn ràng niềm vui
Rồi em sẽ một bước lùi
Đợi nụ hôn cũ đã mùi bôn ba

Rồi phiên chợ khắp người ta
Bán vài món kiếm vài ba đồng lời
Mua dăm bảy thứ dăm nơi
Mang về nhen bếp lửa ngời ngời đêm

Rồi niêu cơm mới đầy thêm
Canh đôi bát ngọt cá mềm đuôi gion
Cọng rau sạch đĩa rau ngon
Làn môi cắn nửa nửa còn lê mê

Rồi thành phố nợ nhà quê
Những đồ quê mỗi lượt về mang lên
Những đêm trăng sáng buồn tênh
Người quê nhớ phố ngồi thênh chân phèn

Rồi nhà nước ngõ lời khen
Nông dân may mắn một phen hú hồn
Đàn heo không chết vẫn còn
Gác chân lên róng chuồng mòn mọt kêu

Lum khum chái bếp mẹ mèo
Nằm nghe tháng chạp đỗ đèo tháng giêng
Tiếng chuông cầu nguyện liêng biêng
Rồi thức
Rồi tĩnh
Rồi thiền
Rồi thôi

 

Say rượu

Năm sinh đếch nhớ thật rồi
Còn nơi sinh chắc chắn ngôi làng nghèo
Chiều chiều con nít chạy theo
Chiếc xe hơi chở người trên phố về

Vợ già lủi thủi phòng thê
Say rồi chẳng nhớ lời thề can chi
Bến sông ngày tiễn chồng đi
Buông bàn tay sóng vỗ rì ráng trưa

Những mong tĩnh một lời thưa
Rằng lâu lắm bước chân chưa về nhà
Chẳng hay muôn thuở mẹ già
Thời gian vó ngựa ta ta cầu vồng

Tuổi thơ lạc giữa mênh mông
Con cào cào thất sũng vồng đất nhô
Cộng rơm xoắn nốt cháy khô
Hóa tro tàn ủ ấp mô đất lùa

Giả vờ đến lượt qua tua
May còn sĩ diện se sua với đời
Nhìn cô bán rượu lả lơi
Cầm tinh chi chiếc lá rơi âm thầm

Một đời thi sĩ thăng trầm
Cầm câu thơ ngỡ đang cầm tay em
Bàng hoàng chợt nhớ chợt quên
Chợt ngồi xuống nhặt bóng duềnh thu ba

B.Đ.M