Chùm thơ Võ Văn Pho

256

 

Nhà thơ Võ Văn Pho

LỐI XƯA

Chiều mê mải

Tiếng guốc ai

Mòn con mắt đợi

Áo dài trường tan

Nón nghiêng

Nghiêng ngó dịu dàng

Để ta hóa đá

Dựa hàng cây si.

 

LƯU LUYẾN

Chiều đi

Gởi lại lời ru

Tần ngần chiếc lá

Vàng thu ngập ngừng

Chao nhè nhẹ

Rơi rưng rưng

Như niu níu lại

Ngày từng đã xanh.

 

SÔNG QUÊ

Chiều chở tôi

Hay đò ngang

Mà Vu Gia sóng

Miên man thì thầm

Bóng tôi

Dưới nước trầm ngâm

Còn gì để nhớ

Xa xăm qua rồi

Bâng khuâng chi

Chuyện lở bồi

Bến dời bến đổi

Mây trôi chẳng chờ

Khỏa nước

Ướt cả vu vơ

Đò chưa cập bến

Đã sờ sợ xa.

 

SÓNG XUÂN

Đôi phần như lá

Lòng tôi

Lên xanh chút chút

Lại thôi ngập ngừng

Vì trời đất lạ dững dưng

Hay vì xuân mới

Chưa từng gặp nhau

Bước tới

Sợ lá cỏ đau

Quay lui lại sợ

Làm nhàu nõn xanh

Đi ái ngại

Đứng chẳng đành

Tôi loay hoay giữa

Chòng chành sóng xuân

 

SE THU

Lòng chai sạn mà thu trong trẻo quá

Đêm rằm qua trăng còn sáng linh lang

Tràn vào cửa không khỏi lòng ngan ngát

Gió se thu sao quá đổi dịu dàng!

Võ Văn Pho