Cỏ lau lùa nắng gọi mời gió ru – Thơ Hà Sáu

1205

Tác giả Hà Sáu

 

Mùa gặt

Tia nắng hồng

xuyên thủng nụ sương mai

Gió lom khom dặt dìu rung khóm lúa

Thoăn thoắt bàn tay cong vèo lưỡi hái

Trải vàng ươm mái hạ sang mùa

 

Em còn nhớ không?

mùa gặt ban xưa

Lúa bó đầy sân cuộn tròn con cúi (1)

Cha dắt trâu giẫm vòng quanh buổi tối

Trăng đỉnh đầu làm bạn với canh hai

 

Nhả rạ nhàu,

trâu đạp thục vừa xong

Cha đùa rơm sang bằng cây mỏ sảy (2)

Đụn lúa đầy sân ùa vào đôi mắt

Vui được mùa

rạng rỡ đứng trên môi

 

Bếp lửa sau nhà mẹ nấu nồi xôi

Sùng sục khói,

thơm mùi hương nếp mới

Nhắc chiếc nồi đồng, xôi vừa chín tới

Mới nhìn thôi,

thèm chảy nước miếng trong

 

Mùa gặt thuở xưa gánh mãi bên đời

Thơm da thịt tuổi thơ ngày tấm bé

Bếp lửa rơm cháy hòn than đời mẹ

Nấu chín cả trăm mùa gặt… đã đi qua

  • Lúa bó chất tròn như hình con cúi cho trâu đạp (con cúi được quấn bằng rơm cuộn tròn để giữ lửa bếp ngày xưa)
  • Mỏ sảy: dụng cụ nhà nông dùng để sảy rơm

 

Cỏ lau

Em thân lau dại ven đường

Mảnh mai triền dốc phai hương nhạt màu

Anh làn gió mỏng trắng phau

Hôn lên bờ tóc ươm màu thời gian

 

Tầm xuân thôn nữ đoan trang

Trăng tròn chín ửng dung nhan mặn mà

Hiền lành dung dị nết na

Săm se mẹ bảo về nhà làm dâu

 

Thẹn thùng e ấp hồi lâu

“Em còn nhỏ lắm”.

Khẽ đầu em thưa

Tình trong, ánh mắt đong đưa

Thầm yêu anh ngỏ.

Em chưa nhận lời

 

Chiều vàng hạt nắng lả lơi

Cỏ lau lùa nắng gọi mời gió ru

Heo may giã biệt ngày thu

Bấc về se lạnh âm u đông sầu

 

Tiếc thay một khúc tình đầu

Anh đem cất giữ hố sâu vực lòng

Tương tư ngày nhớ đêm mong

Chiêm bao ân ái tình nồng men say

 

Bờ lau trắng biếc lao xao

Tần ngần đứng đợi xạc xào gió lay

Phiêu du gió lạc vườn mây

Để lau đứng đợi ngất ngây tình sầu

 

Bờ mi cong uốn nhịp cầu

Long lanh đọng hạt mưa ngâu cuối mùa

Đêm khuya vọng tiếng chuông chùa

Dư âm hoài cổ phân bua chuyện đời

 

Nâng niu nhặt gói tình rơi

Bên bờ lau trắng xa vời ngày xưa

Bóng chiều nghiêng dốc sau mưa

Anh đem nhấm nháp cho vừa lòng em

 

                                 

Còn chút xưa sau

Ta hành khất van nài dĩ vãng

bởi vì em triệu phú tuổi học trò

ta lữ khách nửa đời phiêu bạt

nên xưa kia lỡ một chuyến đò

 

Em giấu chút tình trong mắt biếc

ta lục hoài trong tập vở ngây thơ

mãi trốn tìm giữa đôi bờ xa cách

lạc nhau từ độ ấy… bây giờ

 

Ta ăn mày van xin hoài niệm

hái giùm ta một chút xưa sau

dẫu áo trắng hay màu “bằng lăng” tím

vẫn nghe lòng nhoi nhói trái tim đau

 

Ta kéo thời gian trôi ngược lại

để một lần nghe rõ tiếng yêu

và gặp nhau bên cõi chiều hoang hoải

thì đâu lang thang…

                                làm gã ăn mày!

H.S