Dệt căn nhà mơ ước – Thơ Chu Long

488

Tác giả Chu Long 

 

Nghề ve chai

Hàng ngày trên chiếc xe thồ

Bôn ba khắp nẻo thành đô mua hàng

Bánh xe lăn khắp đường làng

Ngõ ngách lầy lội phố sang xóm nghèo.

 

Hàng mua không phải rau bèo

Chẳng mua đồ quí vàng đeo của người

Đâu mua giọng nói nụ cười

Em mua những thứ con người bỏ đi.

 

Sắt vụn phế thải nhôm chì

Giấy vụn sách vở bao bì cát tông

Bình nhựa đồ điện thiếc đồng

Nồi ấm xoong chảo bỏ không chẳng dùng.

 

Kể ra nó rất mông lung

Viết thành thơ thắm vị cùng sắc hoa

Chân em bước khắp gần xa

Quyện theo hương gió nắng hòa dáng em.

 

Ngày ngày vẫn bước chân mềm

Đi trên đường phố tiếng êm êm dài

Người ta nghề quí-cao oai

Còn em phế liệu ve chai là nghề.

  

Em yêu nghề xây dựng

Bao công trình hiện đại

Mọc cao đẹp khắp nơi

Vươn xa tít chân trời

Như cây cành đỏ trái.

 

Những chàng trai cô gái

Tần tảo suốt bốn mùa

Ngày đông lạnh giá mưa

Nắng hè trưa đổ lửa.

 

Mang tình yêu chan chứa

Ấp ủ viên gạch hồng

Kết đá cát bê tông

Dệt căn nhà mơ ước.

 

Những cây cầu quen thuộc

Mơ mộng ngắm sông dài

Con đường sáng ngày mai

Có công em tât cả.

 

Giọt mồ hôi trên má

Thấm đẫm cả trong lòng

Trái tim em đỏ hồng

Bởi yêu nghề này quá.

 

Một thứ tình rât lạ

Xa là nhớ bâng khuâng

Có ai hiểu được không

Em yêu nghề xây dựng.

 

 

Nghề em yêu

Mùa xuân cây lá đâm chồi

Phủ xanh trời đất núi đồi đồng quê

Xuân sang ai nấy đều về

Ngôi nhà yêu quí xum xuê đào hồng.

 

Còn em Xuân Hạ Thu Đông

Bốn mùa khắp phố nhộn dòng người qua

Gom từng nhánh cỏ cành hoa

Quét từng mảnh vỡ sao sa ngoài đường.

 

Đông về rét lạnh thấu xương

Nắng hè đổ lửa – Đêm trường sương rơi

Con đường dưới ánh sao trời

Trên từng nhát chổi em khơi nhẹ nhàng.

 

Bàn tay em thật dịu dàng

Làm cho thấy đẹp nét sang của nghề

Đó nghề quét rác em mê

Nếu anh yêu thích hãy về với em.

C.L