Mùa đông anh ủ ấm khúc ca – Thơ Lê Tuyết Lan

774

Tác giả Lê Tuyết Lan 

 

Gả đông

Từ tôi chiếc lá mùa đông

Đã gom gả tận ngày không lập ngày

Từ đêm sương khói lắt lay

Lòng đã trộn từng chiếc cài ướm hoa

 

Gió chiều vẫn hát khúc ca

Trong miên man vọng ngân nga xáo lòng

Mây chiều nào của hư không

Chân nào của bước mênh mông lối về

 

Chạm đông một chút đã kề

Nghe trong xao xuyến chẳng lề chẳng giao

Làn hơi lạnh đã vừa trao

Đắp lấy những sợi cũ nhàu tháng năm

 

Có chiếc bóng đong âm thầm

Có người về với giọt râm qua đời

Màu của sắc trắng chơi vơi

Người qua đông đã ra khơi mắt trầm

 

Chạm đông

Mùa tạc từng giọt sương đóng băng hồn người về thăm thẳm

Tự sâu rét căm

Hơi lạnh vừa chạm vài nét thầm đã run

Hỏi lòng trong tiếng côn trùng

Chân quê vẫn chéo vô cùng riêng đeo

 

Mùa xâu vào những cánh bèo

Nghe cơn gió chèo đời sang sông

Trời lập đông

Người từ dấu trắng

Trông hoài chiếc bóng mênh mông

Nửa chừng

 

Mùa của những ngày ngưng

Để khâu lại hạt rưng rưng

Úa màu

 

Tạ từ mắt chạm chiêm bao

Người qua lại từ những lằn cào

Kịp khô

 

Ngày qua trộn chiếc xô bồ

Người trong một giấc nghê ngô

 Sẽ vừa.

 

Người từ mùa đông

Có phải anh từ mùa đông

Va vào em sương khói đã đòng đòng

Những chiếc ghe chờ đợi mãi bến sông

Em tìm anh nơi cùng đất cuối lòng

 

Anh có phải hóa thân của mùa đông

Nghe rét quá từng đôi tay, tấc dạ

Chân anh đi qua chiếc lá, cái hoa

Chân anh đi qua mi xanh em vữa màu

 

Đất trời đi qua mùa cuối

Em vẫn đi qua từ nấc lạnh lẽo thăng trầm

Ngày tháng cất bước biệt tăm

Còn em ở lại

Đêm ngâm câu chờ

 

Anh đi từ độ hững hờ

Con tôm, tép đợi ruột bầu níu hoa

Mùa đông anh ủ ấm khúc ca

Mùa đông em đã cất nhà tương tư

 

Nào đâu đã chạm vô hư

Đã lâu chưa kịp biên thư bầu trời.

L.T.L