Đóa quỳnh hương vừa nở hết xuân thì – Thơ Trần Mai Ngân

888

Tác giả Trần Mai Ngân 

 

Ngày buồn

Buổi sáng

Ban mai vẫn tiếng chim hót 

Sao đường phố chưa chịu thức dậy

Những ngôi nhà, hàng quán cửa đóng im

Dòng xe thưa thớt… đôi ba người lặng lẽ…

Sài Gòn ơi! Vĩnh Long ơi… giọt sương hay nước mắt…

 

Buổi trưa 

Nắng cứ mặc – mưa bỏ mặc

Trong cánh cửa sổ có đôi mắt nhòa

Sài Gòn ơi! Vĩnh Long ơi… 130km 

Mà cách xa mà vời vợi đợi chờ…

 

Buổi chiều

Chiếc ti-vi bản tin thời sự

Những con số màu đỏ, những tỉnh thành màu đỏ 

Những phận đời… tôi nghe rất rõ

Không cố tình nhưng gieo trách oán cho nhau…

 

Đêm

Đêm trằn trọc thở dài – đau…

Tiếng còi xe cấp cứu 

Lại có người cách ly 

Đi trong vội vã và hốt hoảng…

 

Tôi nói với em… ta hãy nguyện cầu 

“Vũ trụ ơi xin đoái thương 

Cho người sống lại đời thường bình yên!”

 

 

Đêm quỳnh hương

Đêm bung thùa mở toang những chiếc khuy

Nửa ánh sáng của vầng trăng soi tròn phập phồng nhịp thở

Gió cứ thế vội vàng lỡ dở

Chợt ngưng, chợt dừng… quỳnh hoa đang thổn thức

 

Đêm đã chìm… chìm sâu tận đáy sầu

Vỗ về con tim ngoan ngoan ngủ đi 

Hơi thở vội trên rèm mi – xin lỗi!

Đóa quỳnh hương vừa nở hết xuân thì

 

Vẫn là đêm thức trắng mà sao đầy mộng mị 

Vách lặng câm bàn tay buông một bàn tay

Rời đi, thì thôi vậy!

Ngoài cửa sổ cánh quỳnh hương xếp lại. Đêm đã qua đời!

 

 

Không gian và thời gian

Không gian vùi vào mưa

Trắng một màu trinh bạch

Thời gian giấu ban trưa 

Khi vùi vào ngực ấm…

 

Trái tim khe khẽ đập

Thầm thì lời yêu em

Đặt tay lên thử xem

Nhịp thật thà từng nhịp…

 

Nhưng, làm sao đuổi kịp

Thời gian đi qua mau

Không gian đắm một màu

Tím xa xôi dịu vợi

 

Làm sao làm sao đợi

Một cánh chim nghìn trùng

Đã bay sang nơi ấy

Hủy bỏ lời thủy chung!

 

Bây giờ thì đã hiểu

Không gian và thời gian 

Vốn sắc không, không màu

Duy còn trái tim đau! 

T.M.N