Lụa là nghiêng nón qua sông – Thơ Thanh Tâm

481

Tác giả Thanh Tâm 

 

Hè ơi, nhặt lại nôn nao đợi người

Một ngày nhớ lắm về đây

Nghe ve ru khúc lất lây điệu sầu

Phượng rơi buồn vọng niềm đau

Bước chân từ biệt thuở nào hè ơi

 

Ngồi nghe nhịp thở vương rơi

Vòm cây ghế đá bời bời nắng lên

Tự dưng buồn đến không tên

Chia tay hè đó tôi quên lối về

 

Bằng lăng thay phượng đường quê

Hồn tôi chia nửa sầu tê tái lòng

Lụa là nghiêng nón qua sông

Mà lòng sóng vỗ vời trông theo người

 

Ngồi buồn vẽ lại nụ cười

Ngực che cặp sách môi tươi má hồng

Nét xinh lưu bút vài dòng

Để tôi tìm mãi giữa mông mênh đời

 

Tôi về lạc lõng chiều rơi

Lối xưa chốn cũ người nơi phương nào

Hoàng hôn xám nỗi hanh hao

Hè ơi, nhặt lại nôn nao đợi người

 

 

Có một chốn quê

Một chiều về lại Phú Long

Hồn tôi rụng xuống dòng sông Cái buồn

An Long con nước thả buông

Bỏ quên cây lúa thanh long nỗi niềm

Phú Trường thắp ngọn muộn phiền

Thiện Xuân đứng ngóng bên triền cỏ khô

Xóm Lụa đằm một hư vô

Cây dâu cổ tích nghê ngô đợi tằm

 

Lại Yên, Kim Ngọc lặng thầm

Lúa vàng muối mặn thăng trầm bê tông

Tháng năm cõng nắng mênh mông

Qua cầu Bến Lội nặng lòng người qua

 

Phú Long Phan Thiết đâu xa

Mà người cứ mãi bôn ba quên nguồn… 

 

 

Hương đời

Ngày trôi thở nhịp nặng nề

Đường trơ dáng nắng người hề thoảng qua

Buồn phơi nghiêng vạt chiều tà

Hồn mơ nhịp guốc ngọc ngà ngõ xưa

 

Thả câu lục bát trong mưa

Ướt mèm nỗi nhớ nặng thừa niềm đau

Chữ tình còn chút hư hao

Rắc lên dĩ vãng chênh chao hương đời

 

Vòng tay nuối tiếc buông lơi

Nụ cười khập khiễng thả rơi vai gầy

Người đi se sắt heo may

Ngậm ngùi nhớ một vòng tay đợi chờ

 

Ngày trôi trôi chậm hững hờ

Ừ nhỉ, sao phải ngẩn ngơ đợi người

Hiên đời cây mãi xanh tươi

Tôi dành chờ đón nụ cười đó thôi!

T.T