Giới thiệu tập thơ ‘Không tỳ vết’ của nhà thơ Mai Quỳnh Nam

408

Tập thơ “Không tì vết” của nhà thơ Mai Quỳnh Nam, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam vừa được NXB Hội Nhà văn ấn hành. Tập thơ này tập hợp 76 bài thơ rất ngắn. Thơ anh vốn kiệm lời, giản dị, cô đọng, lấy ý tưởng làm căn cốt, mỗi bài thơ chỉ cần một nét khắc họa, một phát hiện mới về hình tượng thơ. Chùm thơ do nhà thơ Nguyễn Việt Chiến tuyển chọn và giới thiệu.


Nhà thơ Mai Quỳnh Nam.

Phiên chợ Lặng im

tôi bán hai nghìn một tiếng chim

ai mua không?

***

Có tiếng vọng

xa lắm

từ Sự im lặng của Hố thẳm * …

(*Chữ in nghiêng là của Phạm Công Thiện)

***

Chỉ có thể có

khi biết rũ bỏ

****

Cái thiêng quá gian nan

thế tục ngập xác phàm

***

Tôn giáo cần được dung hoà

lẽ nào Thánh kinh không phôi pha?

***

Dòng thạch quyển đang đi

vũ trụ chuyển mình từ những hạt li ti

***

Đêm rã vụn

ý nghĩ bị cắt rời

từ sự thù hận

***

Cắt ngang cửa sắt ngục tù

có con đường đi của mãnh sư

***

Mang mệnh giá hai xu

cũng một kiếp tiền

chẳng ai ngoái nhìn

sao bảo người ta khát tiền như điên?

***

Thế sự tít mù, anh chỉ là con tốt

con tốt đen chẳng có đường lùi

ấn một bước, rồi nhấn thêm một bước

cuộc cờ tàn không kèn trống cáo lui

***

Không thể dự phần cùng họ

cuộc chơi xanh đỏ trắng đen

anh tồn tại bằng cách đứng yên

bằng cách đứng riêng

***

Sự phê phán phải hổ thẹn*

về những đớn hèn trong phê phán…

(*C. Mac và Ph. Ăngghen: Toàn tập, T2, tr.29, NXB. Chính trị quốc gia, Hà Nội, 1995, 19)

***

Sự dẫn dắt của lý tính thuần tuý

như toa tàu chở nặng

có thể chở toàn cay đắng

trượt dài trên hai thanh sắt

mọi trạng thái cảm xúc

chỉ là cơn gió lướt qua

***

Sự thuần phục nhạt nhẽo và vô vị

cũng là một cách làm đĩ

***

Tranh chấp dữ dội

giữa ánh sáng và bóng tối

nhưng rồi

bóng tối vẫn là bóng tối

ánh sáng vẫn là ánh sáng

ngay cả khi chạng vạng

cũng đủ nhìn thấy

ai vừa đi qua

***

Anh căm ghét tôi

không biết vì nguyên cớ gì mà anh căm ghét tôi đến vậy?

xin lỗi

đã làm anh mất nhiều thời gian về việc ấy.

***

Thích ứng với cô đơn

anh tự do hơn

trong hữu hạn

***

Có tiếng chuông trong đêm

không biết trong giấc mơ, hay tiếng ai gõ cửa?

có tiếng chuông trong đêm

rồi không nghe gì nữa

***

Tránh nhìn vào gương

tôi sợ

tôi vừa nói dối một điều

dù rất nhỏ

***

Mặt bàn sạch sẽ

tấm giẻ thấm hết vết bẩn

tìm đâu xa một biểu trưng

về sự chấp nhận chức phận

***

Chẳng có lý gì

trời không trả lại

bóng nắng hôm qua

rơi vào chỗ ấy

chẳng có lý gì

mắt tôi chỉ thấy

rơi vào chỗ ấy

bóng nắng hôm qua

***

Nắng vẫn nắng, chẳng còn là nắng nữa

lòng đã buồn như mưa cổ xưa

***

Màu xanh của bầu trời

cân đối lại với nắng vàng sáng chói

anh gọi

đó là màu tình bạn

***

Em đi biền biệt chiều không tưởng

nắng xoãi tình hoang loang đất đai

***

Em mang đến những miền ký ức

và hơn thế: một nỗi đau thường trực

***

Gió thổi xiết chân trời sạt lở

nắng úa vàng tao tác bờ mây

anh đứng lặng, chẳng còn gì chống đỡ

thương cơn mưa lạnh buốt phía bên này

Theo Vanvn.net