Hồ Xuân Đà – E ấp những ngày xanh

251

 

Chiều giáp tết

 Chiều giáp tết, cả nhà đi viếng mộ

 Khói hương trầm hòa lẫn với màu sương

 Đường thênh thang, những linh hồn mở cửa

Đón mùa xuân, hơi ấm rất tình người

 

 Cha mất sớm nên mẹ già trước tuổi

 Mắt nhòa dần hun hút những đường kim

 Từng chiếc áo may cho con từ thuở

 Mẹ không ngại ngần thao thức từng đêm

 

 Ngày cha đi, vườn nhà xơ xác lá

 Cây bưởi sau hè thương nhớ thiếu mùa bông

Đàn con dại, mẹ hai vai trĩu nặng

 Đôi tay gầy dìu dắt những mùa đông…

 

 Ngày giáp Tết mắt nhìn theo hương khói

 Vun vén từng ngày mong mỏi nỗi lia thia

 Nghe tiếng than côn trùng – câu hò hẹn

 Mẹ thì thầm câu chuyện thắm tình quê

 

 Những ngày đông mong chờ tia nắng ấm

 Mẹ tảo tần hương cúc giậu hoa leo

 Các con lớn vườn nhà thêm trái ngọt

 Giáp Tết rồi, ngoài ngõ tiếng đàn reo!

Tác giả Hồ Xuân Đà

 

Khát vọng mùa xuân

 Có phải chăng, vàng mai khoe sắc thắm?

 Đón xuân về, áo mới phất phơ bay

 Có phải chăng, mây trời đang hò hẹn?

 Thả sợi hồng rực rỡ bóng đầy tay

 

 Từng hạt nắng kết hoa vàng trước cửa

 Bên hiên nhà xao động tiếng đàn rơi

 Như nhắn gởi đôi điều anh đã hứa

 Đón xuân nầy – duyên dáng lắm người ơi…

 

 Và có lẽ, không gian thiêm thiếp ngủ

 Nên vi vu gió nhịp khúc xuân tình

 Và có lẽ, nụ xuân vừa hé nở

 Nên dung nhan cây cỏ rất đa tình…

 

Em khát vọng, mùa xuân này mai mãi

Để có còn tay ấm ở trong anh

 Để mở cửa thanh xuân về ngự trị

 Để tâm hồn e ấp những ngày xanh.

Hồ Xuân Đà