Khaly Chàm – Gõ cửa bầu trời

454

Nhà thơ Khaly Chàm

 

sự sống tịnh tiến

 

cảm thức, cái bóng chẳng thể tạo ra một phần đời đau cổ điển

những hàng cây thú nhận lưu cữu mùi hương diệp lục

hoa hoắc hương trong công viên tím nhạt dự cảm mùa tàn thu

hai đồng tử bị ánh sáng xuyên tâm để tương quan với mùi chướng khí

 

lửa gặm nhấm mầm sống phát tán vi sóng cao tần

tiếng khóc nấc nghẹn mặc khải tiểu sành xám ngoét bụi tàn tro

thành phố dịch biến trắng nghi lễ mai táng dụ ngôn đen trì tụng

những linh hồn

 

dường như, người đời không còn hốt hoảng khi chợt ngã xuống

những con đường mê man ngủ nhưng luôn mở mắt

sự định dạng tồn sinh cho một hình dung khác

chẳng ai thích hay quan tâm để gõ cửa bầu trời

 

và bầu trời cứ mãi mong chờ được nghe âm giọng loài người hát

dư thanh ký thác vào cơn mộng du tìm đường về đã mịt mù

trong nghiêm cẩn nhìn thấy những bóng người hóa khói bay lên trời xanh

 

 

sự đồng hiện cùng mùa

 

âm vực mùa thu lĩnh xướng những con mắt mưa mù

kích hoạt tạo dải tần dao động mất hút trong tận cùng ký ức

hệ thần kinh chẳng cần ý thức về sự ngọ nguậy của những ngón tay

loay hoay tìm chỗ rờ rẫm nỗi buồn chật chội  

 

hôm nay, người đời co rúm cứ nghĩ mình như đàn kiến đói

nhìn ngày tháng thê lương dần qua đi nhưng không bao giờ biết khóc

luẩn khuất hay hiện hình kết cục cũng trôi theo dòng nước đen kịt

tất cả chìm xuống rồi biệt tăm trong im lặng

người còn lại cắt lát niềm đau nhói sáng rất khác nhau

 

khái niệm mặt trời không ngủ bên kia bóng tối

những vì sao ẩn náu trong cánh vạc sành

nó chẳng biết hoài nghi cơn mơ của người chạm vào điểm chết mộng du

không có sự tái sinh từ lời ta thán của tro bụi

vô vọng đồng hiện cùng hy vọng chỉ là chuyện ngẫu nhiên

giác quan không thể làm trong sạch được ánh sáng đờ đẫn ngày gió chướng

 

 

một đời cuồng dã đam mê

 

mùi buồn trầm uất như nhiên

vung tay chém gió trắng phiền trược rơi

hồng cầu náo nhiệt trêu ngươi

rần trong những ngón tìm hơi ngực mình

 

tủa gai xuyên thấu khẩu hình

thức tâm che bóng vô minh mơ hồ

chập chờn dịch biến… nam mô

văn chương bội nhiễm xô bồ dụ ngôn

 

hình dung trắng toát u hồn

xõa tung phiếm ái đẫm nguồn thi ca

thiên đường tro bụi nhẩn nha

nương theo quán tưởng cùng ta trở về

 

một đời cuồng dã đam mê

câu thơ ngộ độc nhiêu khê làm người

 

Tây Ninh 9/2021

 

Khaly Chàm