Khẽ chạm vào thu – Thơ Võ Văn Thọ

334

Tác giả Võ Văn Thọ 

 

Khẽ chạm vào thu

Cơn mơ

khẽ chạm mùa ơi

Bàn tay khẽ chạm

làm rơi lá vàng

Em phơi nhung nhớ ngỡ ngàng

Nắng lên khẽ chạm nhẹ nhàng sợi vương

 

Bàn chân

khẽ chạm con đường

Xiêm y khẽ chạm

đêm trường ái ân

Nụ hôn khẽ chạm lâng lâng

Bờ môi khát bỏng bâng khuâng diệu vời

 

Hạ sang,

thu đến bên đời

Trao nhau tình khúc

mắt ngời đam mê

Trăng vàng rụng xuống ao quê

Bàn tay khẽ chạm chợt tê tái lòng

 

Vỡ rồi

hết cả ước mong

Tan trong làn nước

đường cong mỹ từ

Bởi do nhút nhát chần chừ

Bàn tay khẽ chạm hỏng hư thu tàn…

 

 

Mời trà

Chung này

em rót mời anh

Tự tay em chế

ngọt lành hương bay

Giọt tình, giọt nghĩa mà say

Chút hương đầu lưỡi tháng ngày nên duyên?

 

Rót đi em

những muộn phiền

Rót đi em

nét ngoan hiền thần tiên

Anh xin được gọi thầm tên

Em là Trà để cho riêng người dùng

 

Bao đêm

mưa gió bập bùng

Khi trời nắng gắt

tận cùng hoàng hôn

Có trà làm dịu tâm hồn

Là anh lại thấy bồn chồn nhớ vương

 

Rót vào chung

cả tình thương

Để rồi say khướt

khắp đường nhân sinh

Em ơi! Em rót trà tình?

Làm anh thao thiết bóng hình người dưng!…

Ngày 09.07.2021

 

 

Buộc sợi nhớ vào nhau

Cớ gì cứ sợ xa nhau

Dù rằng giãn cách, nỗi đau nhớ người

Thì xin hãy cứ yêu đời

Buộc nhau sợi nhớ bằng lời trái tim

 

Đời người như những cánh chim

Bay đi khắp chốn, kiếm tìm mưu sinh

Gặp cơn giông tố thình lình

Đành đoạn xa cách bóng hình người thân

 

Chia xa nhưng vẫn rất gần

Sợi thương xin buộc ngàn lần bên nhau

Kiếp này chẳng có kiếp sau

Đừng để sợi nhớ nát nhàu rụng rơi

 

Mong em chấp nhận tơ đời

Trái tim buộc chặt chẳng rời hai ta

Cho dù tạm cách nhau xa

Vẫn tin đến lúc em là riêng anh!

V.V.T