(Vanchuongphuongnam.vn) – Với những lời thơ mang đậm xúc cảm khi nghĩ về tự do, nghĩ về sự hy sinh của bao người lính đã ngã xuống để dành độc lập hòa bình. Ở một không gian khác, đó là nét đẹp của quê hương với những tâm tư còn chất chứa trong lòng, mang trong đó cả ánh mắt nụ cười người thiếu nữ…Văn chương Phương Nam giới thiệu chùm thơ Lê Khánh Nhâm – “Tự do”.

Ảnh minh họa. Nguồn internet
TỰ DO
Ba mươi tháng tư
đất nước nối liền một nhịp thở
sau bao năm
đứt quãng bằng bom
Tự do
không sinh ra từ khẩu hiệu
mà từ xương
đã hóa thành đường
từ máu
đã thấm thành tên Tổ quốc
Một thế hệ
ngã xuống
để một thế hệ
không phải cúi đầu
Hôm nay
ở những nơi khác trên thế giới
trẻ em vẫn học
cách phân biệt tiếng cười và tiếng bom
bản đồ vẫn rách
vì những đường biên chưa kịp lành
nên hòa bình
không phải điều hiển nhiên
Ba mươi tháng tư
không chỉ là kết thúc
mà là lời nhắc:
Tự do
rất đắt
đắt đến mức
chỉ những ai đã mất
mới trả hết
còn chúng ta
sống
là đang nợ.
CÂU HÁT TRAO DUYÊN
Hội Lim người ơi ở
Sông Cầu nghiêng nỗi nhớ
Em lúng la lúng liếng
Mắt cười… mà anh mê
Vừa nghe tình đã say
Đã thương đến dại khờ
Quan họ gieo tương tư
Mớ ba mớ bảy… chờ
Trầu têm cánh phượng đỏ
Em trao mà lệ cay
Anh chưa kịp nâng lấy
Đã mang… nợ suốt đời
Hội tan tình còn vương
Đừng về… chớ vội rời
Mớ ba mớ bảy nhớ
Ngấm dần… vào dòng sông
Anh đứng bên bến cũ
Nghe một đời da diết
Một tình trao chưa trọn
Mà đau… bạc cả lòng.
Lê Khánh Nhâm











