Người đón đợi vô thường  – Thơ Nhật Chiêu

101

Nhà thơ Nhật Chiêu

 

Phù du bay với vĩnh hằng 

                  (Nhớ Trịnh Công Sơn)

Đêm buồn

đêm đẹp

đêm thương

cành đời rung nhẹ

trong sương

bỗng nghe một tiếng

rụng buồn vô thanh

đẹp kìa

cánh lá mong manh

đã bay vì đã

chưa từng lá bay

thuở ai

chưa đã từng ai

núi đi để lại

chân mày trên non

núi xưa

từng bước chân mòn

núi xuân

từng ngón tay son

mà thương ai đã

ôm lòng đêm ca

vô thường

núi cũng như hoa

em thường

đêm cũng như là gió trăng

phù du bay với vĩnh hằng

 

 

Người đón đợi vô thường 

                    (Nhớ Trịnh Công Sơn)

                   – Đợi gió vô thường lên – Trịnh Công Sơn

                   – Con người bản chất là một kẻ đón đợi – Heidegger

Bờ đây ta chờ

bờ kia sự lạ

áo em về thả

nắng tình lên thơ

áo em

để lại bên bờ

ôm trăng nước tắm

ai chờ bến mê

thân trần

nở trắng sơn khê

ta theo mục tử

xin về với như

vô thường em đợi gió ư?

 

 

Dìu yêu dấu về

Lời đá rêu

dưới dốc đìu hiu

xin loan tin chiều:

hư ảnh Mơ à đã tận tuyệt

linh thiêng Tình nhé sắp tan tiêu

Này đá rêu

còn lời khác

lời cỏ reo:

đêm thiêng bước tiếp muôn chiều

từng đôi tiếp bước dìu yêu dấu về

 

 

Lật 

Lật trang đời

đã ố vàng

mắt xanh nhợt nắng

tóc tàn bợt sương

rừng xưa trút lá đóng nguồn

núi rưng rưng lặng

chim buồn buồn qua

bóng mây nhẹ lật bóng tà

bóng ma ai lật hồn ta

cười

 

 

Cồn hát/ Cát hồn 

Cát cồn

ta bước chân lên

âm âm trong cát

lặng rền hồn rơi

vỡ tan vàng đá

hồn ơi

tiếng thinh không bước

ma hời đang qua

nghe đau tiếng cát hồn xa

N.C