
Nhà thơ Phạm Mỹ Hằng
Như cánh thiên di
Em ơi hãy bước đi
Như cánh thiên di dang đôi cánh rộng
Bay qua ngày mưa, qua ngày gió lộng
Để thấy yêu hơn vạt nắng êm đềm
Bước một mình trong tĩnh lặng của bóng đêm
Em sẽ nghe những vì sao trò chuyện
Thử đôi lần ngồi bên cát biển
Sóng bạc đầu hát huyền thoại mỹ nhân ngư
Thôi em đừng suy tư
Bốn bức tường là nhà tù tâm tưởng
Đời quán trọ, thân ta vay mượn
Mở cửa ra, đi về phía mặt trời
Nhấc chân trần nhảy khỏi đáy giếng khơi
Không chỉ để nhìn bầu trời cao rộng
Mà để hiểu nhiều hơn về lẽ sống
Vũ trụ bao la ấy chính thật lòng người
Ta nhớ người…
Như phượng nhớ tháng năm
Ta nhớ người như đồng hạn nhớ cơn mưa
Như trời xanh nhớ vầng mây trắng
Như con nước nhớ phù sa đỏ nặng
Chiếc thuyền buồn nhớ mãi bến bờ xa
Gió sân trường nhớ áo trắng thướt tha
Chiếc kẹp xinh nhớ tóc dài óng ả
Mùa hè về nhớ tiếng ve ra rả
Ta nhớ người như phượng nhớ tháng năm
Người hỡi người ngày ấy đã xa xăm
Áo trắng ngày xưa đã không còn trắng nữa
Nhưng nỗi nhớ cứ như ngàn đốm lửa
Đợi tháng năm về thắp đỏ những tàng cây
Tuổi mười lăm
Giữa trưa hè chợt thèm tiếng mưa rơi
Mưa của ngày xưa rớt đều trên mái lá
Tuổi thơ ơi sao giờ xa xôi quá
Ta dại khờ thương nhớ tuổi mười lăm
Mây lững lờ bay về chốn xa xăm
Có vầng mây nào của ngày xưa cũ?
Hàng trâm bầu đứng buồn ủ rũ
Bìm bịp kêu cho nước bến sông đầy
Trò trốn tìm ở dưới mấy tàng cây
Trái ổi non chịu mấy lần tay bấm
Miếng cơm cháy quệt thêm chút mắm
Vị đậm đà còn đọng mãi bờ môi
Nửa tóc trên đầu đã chuyển màu vôi
Chẳng chuyến tàu nào đi về quá khứ
Ta đứng đây hát bài ca viễn xứ
Níu dây diều về lại tuổi mười lăm
Giấc mơ màu xanh
Trong giấc mơ
Tôi thấy mình trở về con đường nhỏ
Gian nhà cũ vẫn còn ở đó
Cây sung già vẫn xanh thắm với tháng năm
Tôi nằm trên đất
Ngửa mặt nhìn cây sung xanh
Nhìn bầu trời xanh xanh
Rập rờn qua tán lá…
Những nụ cười ngan ngát tươi xanh
…
Tuổi thơ trôi qua nhanh
Chỉ trong mơ tôi mới được quay về
Để rồi giữa những bộn bề u ám
Thấy tâm hồn mình còn những chỗ biếc xanh
P.M.H












