Nỗi cô đơn đã đẩy xô tôi – Thơ Nguyễn Đông Nhật

52

Nhà thơ Nguyễn Đông Nhật 

 

Thời đại

và khép lại cánh cửa ấu thơ

trái mìn nổ không nghe tiếng.

 

trên lâu đài rực rỡ

rác rưởi phủ đầy.

1968

 

Chủ nghĩa

bóng bảo hình

ta đâu cần ngươi.

 

hình bỏ đi.

thở dài. đi theo.

1969

 

Sân khấu 

Ánh sáng tắt rồi. Phía ngoài xa

xôn xao còn đọng trên hàng ghế.

Vinh quang thay áo mão cân đai

Anh hề nhăn miệng cười đỏ loét.

 

Sự thật đếm chậm tờ giấy bạc

thờ ơ chia từng kẻ làm thuê

Ông vua đáng giá hai tờ xám

Đứa nịnh thần mười tờ xanh.

 

Chính nơi đây là sân khấu thực

không phấn son – chẳng trống kèn.

Nghệ thuật – món hàng mẫu nhá nhem

trong chốc lát đánh lừa mơ ước.

 

Không ai khóc cho một tiếng cười

ngậm ngùi chậm lăn qua bục gỗ.

Ngày mai sàn diễn lại bước lên

thản nhiên quay theo màu đèn rọi.

3.1990

 

Qui khứ – về đây 

      kính tặng anh Tường Linh & anh Tần Hoài Dạ Vũ

 

Thì vẫn muôn trùng vẫn gió lay

Cay chua dâu bể bạc chân mày

U minh chìm nổi triền miên giấc

Trong trận cờ ma loạn dấu giày

Ai hỏi ngàn câu trên biển lớn

Can chi thân gởi chốn lưu đày

Đời soi huyễn mộng gương như chém

Chữ nghĩa tan theo nắng cuối ngày

Trí bạc xem ra đành phận mốc

Mờ mờ qua lối huyệt mù say.

 

Ra đi. Âm vọng đầu sông sáng

Khóc lịm hài nhi giập sóng lầy

Ta bước lên đường như phải bước

Từ vô lượng kiếp giạt về đây

Nặng cùng chín chữ thầm trong máu

Tát cạn sông đền chửa mảy may

Tóc trắng bên trời cha mẹ yếu

Mà lưu lạc rã cánh bèo mây

Đành cam bất hiếu lòng pha giấm

Hồn gởi điêu linh lệ thấm dày

Ngút ngút quê nhà sương khói nghẹn

Không về, ai đợi mỏn niềm tây

Lửa bom đã lấp biền dâu sém

Vườn cải hoa bầm lạnh dấu tay

Lịch sử cười điên cơn mất trí

Xé đời tươi máu có ai hay?

“Ngàn năm mảnh đất đan trong kén” (1)

Tàn nửa dòng thơ, lạc bướm bay.

 

Ra đi. Mơ dựng lời vui mới

Cho ngát mùa lên xanh sắc cây

Cho bếp nhân quần reo lửa ấm

Hát cùng giấc mộng khúc ca say

Đâu hay máu chảy ra ngoài máu

Dìm nát tim yêu cuộc thế bày

Ước nguyện phai màu tan ảo ảnh

Trách lòng chưa tỏ cuộc cờ ngây

Nghìn xưa rồi những nghìn sau nữa

Danh lợi cuồng tâm trái đất quay

Gió hú đêm trường trăng lạnh khóc

Ai đem xương trắng dựng lầu mây?

Ai cười xé lụa hờn sông núi?

Ai hỡi? Lầm chôn kiếp đọa đày!

 

Giận trời, mây cứ điềm nhiên trắng

Tiếng chó tru ma rợn óc lầy

Được mất còn chi ngoài rách nát

Thôi đành che mắt ướt trong tay

Đời ơi? “… một chấm nhân sinh nhỏ

Mong mỏi gì hơn ở kiếp này” (2)

Biết thế nên vui cùng nước mắt

Ơn người mong trả giữa niềm cay

Thời gian. Xin giữ đền tơ tóc

Vinh – dự – tang – thương một cõi này

Trái đất già nua mà mới mẻ

Âm thầm ngậm đắng vết thương vay

Ra đi, ngày chật vô tình rộng

Lá hát rung đều nhịp nước mây

Ra đi. Thiên địa trầm ngâm thức

Câu hỏi không lời dạt cỏ cây.

1.2001

(1): Qui ẩn, về đâu? Thơ Tần Hoài Dạ Vũ.

(2): Khúc ca qui ẩn. Thơ Tường Linh.

 

Trăng

Buổi tối bên hàng hiên gió êm

bàn tay cánh hoa mờ

tôi úp mặt.

 

Một chút nắng chiều nào xa

còn đọng lại trên hàng mi ấm.

 

Nhưng tiếng guốc khua trên phố vắng dần

và những bậc thềm ra đi

thẫm lại dưới đêm xanh.

11.12.1986

 

Hội An   

Nỗi cô đơn đã đẩy xô tôi

về thị xã này. Nơi ký ức

sống cuộc đời riêng. Và lặng lẽ

chảy bằng một nửa máu trong tôi.

 

Một phần tư đời tôi, có lẽ

(cái thời xanh xưa đã qua rồi)

nhưng là tất cả, cho tới khi

huyết quản còn rung ở đời khác.

 

Bởi vì nơi ấy, em đã tạc vào không khí

bằng thân thể em và ánh sáng

bởi vì tôi đã bước qua những đêm

dệt bằng những giấc mơ của em.

 

Sau này, có thể một hôm nào

dừng chân trước ngôi nhà em cửa đóng

nhân danh tro bụi, tôi cúi xuống

nhặt chiếc lá đêm vô tình rơi.

7.2001

 

Tâm hồn  

Đêm cuối tháng.

Không trăng.

 

Khoảng cách giữa chúng ta

dịu êm tỏa sáng…

8.2006 

 

Mùa thu   

1.

Chầm chậm, màu nắng nhạt đi

và ngày đang thu về những nốt nhạc thừa.

Chưa có gì rơi, đôi cành khô gãy

màu hoa nở vội vàng hay một loài chim báo tin.

 

Tiếng mưa theo ý nghĩ, dài hơn

những hàng cây muốn nép vào nhau, nhưng dường như tiếng lá rụng

thoáng rung mình nhẹ lướt qua.

 

2.

Nỗi cô đơn dịu dàng, như một thói quen

choàng lên quầng trăng ẩm ướt

nhưng lá cỏ đêm dưới trời sương

không ngần ngại mở ra những đôi mắt rạo rực.

 

Tiếng động sáng chói của ngày qua vọng về

không tiêu phí bằng sự ầm ĩ vô ích

dồn tụ trong thời khắc chờ tái sinh.

 

3.

Những màu áo dần tươi trên đường phố lắng bụi

Ngoài đồng, vết bánh xe băng qua thửa ruộng.

Trong hơi thở thêm một phần khí ẩm

(ôi những suy nghĩ của người thức khuya).

 

Tiếng trống ếch đàn em trong xóm đêm

hồi còi đục trầm trên bến cảng

mang mùa thu ra đi.

Đà Nẵng, 8.1985

 

Mùa xuân trong thành phố  

Có mùi cá kho nhẹ trong gió

lướt qua những màu áo vô tình.

Bập bềnh nền thanh âm của phố

bóng sáng tối dần trên khung cửa sổ.

 

Không phải giấc ngủ. Thức dậy muộn màng

nghe tiếng nói mất hút cuối hành lang.

 

Và hương nhớ nhung của ngày qua

dường như bắt đầu dường như kết thúc.

Dẫu cho đường nhựa nhiều hơn đường đất

mọi vật không bao giờ yên lặng.

 

Tiếng nhạc chậm. Không phải sự cô đơn

vô hình biết nơi nào phải đến.

Mặc dù những bức tường sặc sỡ câm lặng

giọng đồng ca lan chậm vòng tròn.

 

Buổi chiều vào giọng. Hơi thở đầy.

Những người sắp ra đi và những người ở lại

sau lúc ồn ào đang yên lặng.

 

Thế là ánh sáng, bị đóng đinh ở nơi khác

rỏ giọt càng lúc càng dày hơn.

Ngày thứ bảy hay thứ hai trong tuần

thánh thót như chưa bao giờ có thể.

3.1992

 

 

N.Đ.N