Thạch Thảo – Ngan ngát hương chiều

581

Thạch Thảo

Ngan ngát hương chiều

 

Cánh bướm vườn xuân mùa đã lỡ

Hoa cài tóc bím vẫy tay xa

Mắt đen lay láy ngày thôi học

Biền biệt dần trôi bóng lụa là.

 

Bon chen cỏ lá miền dâu bể

Bất chợt xuôi chi gặp gỡ người.

Dẫu mấy phong trần, hương lãng đãng

Hào hoa ngang dọc thuở hưng thời.

 

Trời chẳng có mưa mà sét đánh

Vì đâu trăng mắc cạn theo dòng

Bắt đền ai nhỉ, sao tàn nhẫn?

Có biết người ta… thương lắm không?

 

Bao nhiêu hờn dỗi hòa nhung nhớ

Sõi đá hình như chẳng thiếu nhau.

Kỳ diệu tình ! Mây đưa tiếng sét

Dẫu muộn màng vẫn đẹp chiêm bao.

 

Du dương sáo trúc ru hồn cỏ

Ngan ngát chiều, lung linh tỏa hương.

 

 Nghẹn ngào mắt thu

 

Những khi hụt hẫng trong đời

Con quay về mẹ, phía trời nghìn thu.

Mẹ bàng bạc ánh trăng lu

Cứ soi mờ tỏ cần cù…rất riêng.

 

Vẫn là hình ảnh thiêng liêng

Cho con núp bóng bình yên bão bùng.

Hai sáu tuổi mẹ góa chồng

Từ cha biền biệt gánh gồng nước non.

 

Thân cò gầy guộc nuôi con

Quản chi mưa nắng-gót son lấm bùn.

Hề chi sức cạn hơi cùn

Mong con dại chóng lớn khôn bằng người.

 

Mẹ giờ mây trắng cuối trời

Lòng con hụt hẫng, bời bời nhớ thương.

Chung chiêng dâu bể vô thường

Bỗng dưng nhớ mẹ khôn lường mẹ ơi!

 

Con thương mẹ nhất trên đời

Mẹ là tất cả khoảng trời dấu yêu.

Mưa đêm tí tách rơi đều

Mắt thu chảy ướt cánh diều mồ côi.

 

Masteri Thảo Điền mùa Vu Lan 2019

          Thạch Thảo Bình Dương